Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 4)

Thứ năm - 01/08/2013 05:56

Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 4)

Cổ nhân hình như minh triết hơn chúng ta, vì chúng ta hướng ngoại nhiều hơn. Khi hướng vào bên trong chính mình thì với điều ta định nói ra thì cổ nhân cũng đã nói trước ta rồi.
 
Kính tặng những môn sinh Trường Sinh học quý mến.
 
(Tiếp theo)
          Hướng ngoại khoa học và hướng nội tâm linh
          Cổ nhân hình như minh triết hơn chúng ta, vì chúng ta hướng ngoại nhiều hơn. Khi hướng vào bên trong chính mình thì với điều ta định nói ra thì cổ nhân cũng đã nói trước ta rồi. Nhưng chiếc máy bay mà ta ngồi thì các ngài Thích Ca, Giêsu, Khổng Tử, Lão Tử, Socrate, Platon, Aristole... chưa từng ngồi bao giờ. Thế nên nhiều lúc ta sai lầm, mụ mẫm, dại dột khi so sánh giữa quá khứ và hiện đại trong khi phải xem đó là một gian đoạn tiến bộ và nối tiếp không ngừng.
          Thời giao thông liên lạc còn thô sơ, cảm thức “đất khách quê người, chân trời góc bể” trong tâm lý kẻ ly hương đã không còn thay vào đó là vấn đề của đồng tiền có hay không? Nhiều hay ít? Mọi phương tiện đã giúp dục vọng của chúng ta rút ngắn khoảng thời gian chờ đợi. Thay vì một tuần hay vài tháng để nhận một phong thư thì giờ này ta chỉ cần một cú điện thoại, một E-mail hay ngồi Chat qua internet,... Cụ thể hơn là chỉ cần một vài giờ đồng hồ thì người ở Hà Nội đã đến Cần Thơ, hoặc từ thành phố Hồ Chí Minh đã sang đến Paris của nước Pháp,... Phép thông thiên độn thổ trong thần thoại cũng chưa từng giúp được khoảng 800 người cùng lúc bay từ nơi nọ đến nơi kia bằng chiếc Airbus 380.
          Nhưng hãy bình tĩnh lại, hít thở sâu, điềm đạm, rồi thật nhẹ nhàng, nhoẻn miệng cười, thả lỏng cơ thể: Rốt cuộc thì chúng ta bay xa, đi nhiều như thế để làm gì nhỉ? Một số đã thám hiểm mặt trăng, nhưng rồi ta cũng phải trở về cuộc sống thường ngày bởi vì trong ta có một cuộc sống thường hằng, chúng ta muốn sống bên người thân yêu, chúng ta gắn bó với địa cầu của chúng ta từ ngàn kiếp, ta tìm trăm phương ngàn cách để cho cuộc sống này bớt đi nhàm chán phải vậy không?


 
          Chúng ta vào trong bóng đêm rồi ngợi ca về ánh sáng lóe lên trong chớp nhoáng bởi vì nó khác thường, trong khi chúng ta ở giữa bầu trời đầy nắng mà không hề ngạc nhiên vì điều đó. Ta vẫn thường Vô Minh như vậy. Cái bình thường đưa chúng ta vào sự tẻ nhạt, chúng ta đã tạo ra hàng loạt sự bất thường để trang trải những ngày tháng nhàm chán và thiếu thốn mọi đường, tất cả không gì khác là dục vọng. Chúng ta đã tạo ra mọi thứ: từ tinh hoa đến cặn bã, từ ác quỷ đến thiên thần để rồi... chính chúng ta không thể kiểm soát tất cả mọi thứ mà chúng ta đã tạo ra. Như Chúa Trời đã thất vọng tạo ra con người, như những bà mẹ, ông bố sinh ra những đứa con ngỗ nghịch, như vũ khí hạt nhân mà chúng ta đã tạo ra... Cuối cùng, đến giờ, chúng ta vẫn chỉ tạo ra những chiếc robot.
          Cổ nhân có câu “cha sinh con, trời sinh tính”, cha mẹ chỉ di truyền cho cái về mặt huyết thống mà thôi. Còn đời sống tâm hồn, tâm linh di truyền theo cách nào? Người ta thường dùng từ hữu duyên để nói đến sự thừa kế về mặt tinh thần. Như Mạnh Tử đối với Khổng Tử, như Trang Tử đối với Lão Tử... nghĩa là sự kế thừa trí tuệ của người đi sau với người đi trước trên tinh thần Thầy và Trò. Đó có thể xem là một sự chuyển hóa tâm thức đa bội, có thể hiểu là tư tưởng của một bậc thượng sư đã có ảnh hưởng nhất định nào đó đến thế hệ sinh sau. Sự kế thừa đó có thể là tích cực hoặc tiêu cực. Nhưng dù thế nào, con người chưa thể sao chép ra con người (nhân bản) một cách hoàn hảo như chiếc máy photocopy đã làm với một văn bản gốc.
          Thiền sư Osho đã nói lên sự thật rằng, con người chính là một bộ máy tinh vi và cao cấp. Mặc dù khoa học hiện đại như Tây y bây giờ đã có những tiến bộ vượt bậc (tốt nhất là chỉ nên dùng từ tiến bộ hơn trước), nhưng những tác dụng phụ mà nó đem lại cũng nhiều hơn và nguy hiểm hơn. “Định nghĩa về khỏe mạnh chỉ có một nhưng bệnh tật thì có hàng triệu”. Khả năng duy trì sự sống của thân xác con người hoàn toàn có giới hạn, nhưng con người vẫn luôn khao khát một viễn cảnh về sự bất tử, trường sinh.
          Năm 2012, Bộ Khoa học Nhật Bản đã đưa ra lộ trình nghiên cứu và phát triển ứng dụng tế bào gốc iPS từ phòng thí nghiệm đến ứng dụng lâm sàng trên người. Theo đó, sẽ tiến hành thí nghiệm việc áp dụng tế bào võng mạc được chuyển từ tế bào iPS trên cơ thể người, trong vòng từ 3 cho tới 5 năm tiếp theo sẽ nghiên cứu chế tạo các tế bào cơ cho tim, và trong vòng 10 năm sau nữa sẽ phát triển tế bào cho phổi và thận. Vậy, cứ mỗi lần con người bị “hỏng hóc” các bộ phận trên cơ thể thì có thể thay thế bằng sản phẩm nhân tạo và dần dà con người sẽ như một cái máy, nó có thể sống đến hàng trăm năm thậm chí là bất tử với niềm tin vào công nghệ tế bào gốc. Máu cũng có thể thay, tủy cũng có thể thay, xương cũng có thể cấy... và cái quan trọng nhất: Bộ não người cũng được làm ra. Loài người đúng là loài vật thông minh nhất trên thế giới. Ban đầu các nhà khoa học nghĩ rằng sự thông minh này, đóa hoa của vũ trụ này có những thành tựu như vậy là do trọng lượng não của người to và nặng hơn rất nhiều so với các loài động vật khác. Nhưng trọng lượng não không nói lên nhiều điều vì não của loài cá nhà táng nặng những 7,8 kg trong khi não người trưởng thành chỉ nặng khoảng 1,361 kg. Nên nói, sự thông minh, trí tuệ, khả năng tư duy phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác.
          Sự tiến bộ về y học nhân bản và tế bào gốc nói nhỏ với ta rằng: đàn ông không cần tinh hoàn và đàn bà chẳng cần buồng trứng. Nhưng một sự thật trớ trêu là: Tất cả những gì khoa học mô phỏng và bắt chước tự nhiên đều thua xa cơ chế hoàn hảo của tự nhiên. Thực tế, chưa có một nhà máy nào sản xuất ra máu, chưa có nhà máy nào sản xuất ra giác mạc, sản xuất ra não... thay vào đó là khả năng cấy, ghép, xin tim của người này gắn vào thân của người kia, xin thận của người này để ghép cho người khác. Tại sao Tây y lại làm mọi chuyện phức tạp lên như vậy? Vì mục đích của nó là làm cho con người sống lâu hơn, sống khỏe hơn hoặc bất tử như trong thần thoại. Nhưng bất tử để làm gì? Mục đích tối hậu của sự bất tử phải chăng là kéo dài thời gian trải nghiệm xúc cảm của con người vì “còn quá nhiều điều ta chưa biết”, “còn quá nhiều dục vọng” những “bữa tiệc vui không bao giờ dứt” và “khoái lạc đạt được theo cấp số nhân”...  Ta vỗ tay và reo ca cho một nền khoa học vĩ đại, nhưng cỗ máy nào sinh ra linh hồn? Con người sẽ cấy ghép tế bào nào để sinh ra linh hồn, đời sống tâm lý? Một chiếc lap-top không biết chạy trốn khỏi lũ lụt hay hỏa hoạn... nhưng gà thì biết chạy khỏi hiểm nguy.
          Sau cùng, máy móc hiện đại vẫn là nô lệ của con người, chúng không thể trở thành con người hay động vật, vì chúng là vô cơ. Khi ngắt điện, hết pin chúng sẽ thành một cục sắt, nếu muốn tạo một cỗ máy như con người thì lại phải làm ra hệ tiêu hóa, hệ tuần hoàn... để chúng tự sản sinh ra năng lượng. Thế thì có gì hoàn hảo hơn việc những ông bố cứ khoái lạc đi, những bà mẹ cứ mang bầu đi và sinh ra những con người khỏe mạnh thực sự, nếu nó ốm yếu thì thiên nhiên, cuộc sống sẽ tự đào thải.
          Cấu trúc tinh vi mà con người biết đến bây giờ luôn có hai phần thô và tinh. Một chiếc máy tính không cài đặt phần mềm thì chỉ là cục sắt không khả dụng. Cũng như khi một người chết đi, thân thể vẫn còn nhưng tinh thần thì đã mất và thân thể đó sau mấy chục tiếng đồng hồ sẽ vữa ra, nó được mang ra nghĩa địa kèm theo những nghi lễ vùng miền long trọng hay qua loa, rồi được gửi vào lòng đất mẹ, hoặc táng theo cách nào đó... Đó chỉ là kỷ niệm của một sự tồn tại.
          Trong thực tế, khi thể xác con người yếu kém thì tinh thần rất khó khăn để hoạt động hiệu quả, cũng như phần cứng của chiếc máy vi tính cấu hình thấp thì không thể tải được những nội dung và chương trình cao. Cách tốt nhất là nên tìm một thân thể khác hữu dụng hơn khi những níu kéo chữa lành của ta không có hiệu quả với cơ chế bệnh tật của mình. Ta sợ chết ư, ta sợ từ bỏ cuộc đời này ư, nỗi sợ ấy là do ta không tin có linh hồn hay đời sống sau khi chết, hoặc là gánh nặng tránh nhiệm của ta không có người thay thế, đảm đương... Như thế ta đã vô tình đánh mất niềm tin của chính mình, “chuyện đâu rồi cũng có đó”, nó không thế này thì nó sẽ thế kia, ta phải thảnh thơichấp nhận.
          Có những người bị bệnh hiểm nghèo, khi mà những người mặc áo đồng phục màu trắng, cổ đeo ống nghe nói nhẹ với người nhà: “Hỏi bác ấy muốn ăn gì thì cho bác ấy ăn...”, hay có thể là cái “lắc đầu vẻ ngụ ý chỉ còn cách về nhà chờ chết”. Khuôn mặt của y học hiện đại chưa bao giờ méo mó hơn lúc này, nghĩa là niềm tin bị đổ vỡ, khi đó trong phút giây cầm chừng, có người đã niệm hồng danh Phật, Bồ Tát... mà thoát khỏi cái chết cận kề. Bấy giờ người ta lại củng cố niềm tin vào điều gì đó siêu nhiên, củng cố niềm tin về những đấng siêu hình có khả năng cải tử hoàn sinh kiểu Trường Xuân Chân Nhân mà trước đây họ đã xếp sau y học tân tiến rất nhiều lần, thậm chí không hề nghĩ đến. Thế nên, bấy lâu nay chúng ta cứ đi tìm bóng dáng của Bụt, Chúa Trời, Thánh, Tiên... để được chở che, nương tựa, để được sống hạnh phúc. Thế mà, ta quên mất, ta phải nương tựa vào chính mình nhiều hơn hết thảy, những thế lực khác chỉ cứu mình nhất thời còn tự mình cứu mình mới là mãi mãi. Ta cứ đi tìm phép màu, trong khi mọi phép màu đều nằm ở trong ta. Chúng ta hãy khơi sự minh triết giác ngộ đó lên bằng cách chú tâm, hướng vào con người bên trong của mình để tự hiểu mình để chuyển hóa thân tâm. Con đường ấy gọi là Thiền.
          Thiền sẽ giúp chúng ta hiểu được thế nào là tồn tại, thế nào là trống vắng trong ngoài, thế nào là an lạc tự tại. Nếu nhân loại hiểu được cách sống hạnh phúc thì có lẽ họ không cần kiếm tìm Thiên Đàng hay Niết Bàn, Cực Lạc nữa. Bạn có thấy không? “Trái đất này là của chúng ta” mà chỉ một phút sân hận u tối nó có thể nổ tung bằng lượng hạt nhân do chính con người tạo ra để tự hù dọa và giết chết chính mình. Thiền sư Osho đã nói rất hay: “Chỉ có con người mới biết tự sát còn con vật thì không”. Chúng ta đang nói đến những vĩ nhân trong lịch sử, trong đó có cả những chính khách giết người không gớm tay, gây chiến sự và đau khổ cho nhân loại. Lịch sử không nói với chúng ta là họ đã ngồi Thiền như thế nào? Số đông chúng ta không muốn tàn sát và giết chóc nhưng số ít đã có quyền lực kéo số đông vào trong chiến chinh và lửa đạn. Cũng giống như hành trình chiếm lấn của những con virut trước sự ngăn cản của hệ thống miễn dịch trong cơ thể mỗi con người. Chiến tranh vẫn thường nổ ra ngay trong cơ thể của chúng ta.


 
          Bệnh của xã hội cũng như bệnh của thân thể con người, một đứa trẻ hư khiến gia đình phiền lòng, nhà trường và xã hội cùng phiền lòng – một tế bào bệnh ở bất kỳ bộ phận nào đều liên đới và ảnh hưởng đến các bộ phận khác. Trong công trình Súng vi trùng và thép (2005) của Jared Diamond và Trí tuệ của tế bào (2006) của Bruce Lipton dẫn chúng ta đến một nhận thức là ngay cả tế bào cũng có trí tuệ. Không hiểu con virut đã làm như thế nào mà ban đầu chỉ gây bệnh cho động vật giờ này có thể chuyển sang gây dịch hàng loạt cho con người. Chuyện này làm ta nhớ đến Steve Jobs – một trong hai người sáng lập tập đoàn công nghệ máy tính Apple – ông có cách nhìn rất lạc quan về tương lai. Ông nói: “hãy để viễn cảnh kéo bạn đi” và quả thực chính viễn cảnh đã giúp con người tìm mọi cách khám phá và chinh phục hiện thực, đó là con đường hướng ngoại từ viễn cảnh bên trong. Đó là lý do vì sao, một cánh diều dưới con mắt của danh họa Leonardo da Vinci lại là ý tưởng cho anh em nhà Wright tạo ra chiếc máy bay đầu tiên vào năm 1903. Viễn cảnh, niềm tinquyết tâm đã biến từ không thành có, từ hão huyền trở thành hiện thực. Nghĩa là chuyển hóa từ ý niệm, tư tưởng thành vật chất hiện hữu. Có lẽ chúng ta sẽ hiếu kỳ tìm kiếm thông tin về chiếc điện thoại đầu tiên, chiếc vô tuyến đầu tiên hay chiếc máy tính đầu tiên – hoàn cảnh ra đời và do ai sáng chế?... Việc đó ta làm hoặc không cũng chẳng sao vì nó không can hệ đến sự sống hằng ngày của chúng ta bây giờ. Nhưng điều mà tôi muốn nói với các bạn là: Con người có viễn cảnh thì con virut cũng thế.
 
* Mời xem tiếp: Kỳ cuối
 

Tác giả bài viết: Môn sinh NGUYỄN CÔNG CẢNH (Hà Nội)

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 137 trong 31 đánh giá

Xếp hạng: 4.4 - 31 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây