Ngồi Thiền

Thứ sáu - 15/03/2013 05:52

Ngồi Thiền

Ngồi để luyện thân: Luyện thân có luyện Tĩnh và Động. Thiền Tĩnh là ngồi yên, Thiền Động có thể Kinh Hành hoặc có một bài quyền thường tập, giúp khí huyết lưu thông, nhất là những vùng khí lạnh cần phải tập động công cho cơ thể ấm áp. Bài viết nầy chú trọng đến Thiền Tĩnh.

          Ngồi để luyện thân: Luyện thân có luyện Tĩnh và Động. Thiền Tĩnh là ngồi yên, Thiền Động có thể Kinh Hành hoặc có một bài quyền thường tập, giúp khí huyết lưu thông, nhất là những vùng khí lạnh cần phải tập động công cho cơ thể ấm áp. Bài viết nầy chú trọng đến Thiền Tĩnh.
          Thiền Tĩnh nặng về luyện Thân Ý, Thiền Động nặng về luyện Thân Tướng.
          Sau khi đã có đời sống thay đổi như thế, bắt đầu ngồi yên tịnh cho thân được yên. Ngồi để làm gì? Không phải ngồi để cho khỏe mạnh sống lâu. Cũng không phải ngồi để thành Thánh, Tiên, Trời, Phật. Cũng không phải ngồi để kiến tánh thành Phật, cũng không ngồi để suy diễn những điều cao sâu, cũng không ngồi để cho một hy vọng gì khác. Ngồi chỉ để mà ngồi yên tịnh thân. Vậy thôi. Khi ngồi ban đầu thân rất khó chịu, khó ngồi yên được. Ai ngồi kiết già được một giờ yên tịnh thì như có Đại Căn tu tập rồi.
          Ngồi để làm gì? Ngồi để thấy thân khổ đau khó chịu, ngồi để vượt qua sự vọng động của thân, ngồi để thấy cái vô vị hoang mang của lòng người, ngồi để biết rằng mọi người tu tập ai cũng ngồi và nhờ ngồi mà thành tựu, ngồi là cái đầu tiên ông thánh ông thần nào cũng hành xử.


 
          Chính Đức Giêsu đêm nào cũng lên núi ngồi. Đức Phật sau khi đi sáu bảy năm theo các môn phái tu tập, do duyên chưa tròn, vẫn không giác ngộ được Đạo nhiệm mầu. Ngài đành ngồi dưới một gốc cây và thề rằng: Dù thịt nát xương tan, nếu không đạt Đạo, thề không rời khỏi chốn nầy ([1]). Ngài đã ngồi miên mật rất nhiều ngày, sách kinh cho rằng 49 ngày đêm, sau đó đã chứng ngộ được Đạo pháp vi diệu. Gốc cây ngài ngồi được đặt tên là Budda có nghĩa là cây tỉnh thức. Tên của Người cũng được đặt là Budda có nghĩa là người tỉnh thức. Vì vậy không ngồi thì gọi là không Budda có lẽ là được.
          Người Thanh Tịnh Tâm cũng ngồi và chắc chắn sẽ có lời giải đáp cho sự ngồi nầy. Ngồi cho tê dại, cho mệt mỏi chán chường, cho tối tăm mày mặt, cho đến khi chán chê mê mỏi rồi bạn sẽ biết ngồi Thiền là gì? Cái nầy chỉ có người ngồi mới biết, không ngồi dù nói ngàn năm cũng chẳng biết. Nếu không vượt qua giai đoạn nầy, thì xem tư liệu nầy chỉ rối trí thêm, bạn nên dừng lại và thực tập ngồi đi.
          Có thể chưa cần tìm Pháp ngồi Thiền vội, vì khi ngồi pháp Thiền tự hiện. Không ngồi dù có pháp Thiền thật, pháp Thiền hay, pháp Thiền của Phật... cũng trở thành phí bỏ. Vì mọi pháp Thiền đều có Lý và Hành. Nếu không Hành tất nhiên thành Huyễn, đã là Huyễn thì thành vọng tâm mà thôi. Phật ở trong Tâm, Pháp ở trong Ý, Tăng ở trong Thân. Đó là Tam Bảo, tất cả đều có nơi con người. Bạn không chỉ tìm bên ngoài, không chỉ tìm nơi người khác. Chắc chắn không có nếu nơi bạn không có. Nếu nơi bạn đã có thì nơi đâu cũng Thấy.
          Ngồi thật ra như thế nhưng về sau không gì hạnh phúc cho bằng Nó, trên đời nầy Nó là báu vật vượt qua mọi cái mà người viết đã từng cảm nếm. Nên ngồi kiết già, giai đoạn đầu hơi khó thì ngồi tạm kiểu bán kiết già rồi tập dần dần hai chân bắt chéo. Mỗi ngày ngồi ít nhất một giờ liên tục, hoặc hai ba giờ tùy, hoặc nhiều hơn. Ai bàn không cần ngồi cũng có năng lượng tuệ giác, có thần thông, có hạnh phúc, có an lạc,… xin bạn đừng tin. Ngồi không có giới và hạnh, thà đi ngủ còn sướng hơn. Ai nói ngồi Thiền mà không giữ giới bạn hãy thương họ, người ấy chắc chắn đang mê hoặc là thần tiên. Bạn nghĩ coi làm sao trong đời có Thần Tiên xúi người không giữ giới?
 

[1] Kinh Phật

۞: THƯỜNG NHÂN

Theo: www.thanhtinhtam.blogspot.com

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 159 trong 36 đánh giá

Xếp hạng: 4.4 - 36 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây