Tọa thiền

Chủ nhật - 15/06/2014 05:21

Tọa thiền

Tọa thiền hay thường nói là ngồi thiền, ngồi để dẫn dụ cái tâm của mình đến chỗ thanh tịnh và an định, không còn bị lục trần, ngũ uẩn dấy khởi lên trong tâm thức. Nói cách khác, ngồi thiền để dẹp an vọng tâm, vọng thức của mình, giống như mặt nước để yên sẽ phẳng lặng, trong suốt, nhìn rõ bóng trăng chiếu vào, không để cho mặt nước gợn sóng nhấp nhô làm tan mất mặt trăng chiếu vào.
 

Tọa thiền hay thường nói là ngồi thiền, ngồi để dẫn dụ cái tâm của mình đến chỗ thanh tịnh và an định, không còn bị lục trần, ngũ uẩn dấy khởi lên trong tâm thức. Nói cách khác, ngồi thiền để dẹp an vọng tâm, vọng thức của mình, giống như mặt nước để yên sẽ phẳng lặng, trong suốt, nhìn rõ bóng trăng chiếu vào, không để cho mặt nước gợn sóng nhấp nhô làm tan mất mặt trăng chiếu vào.
       
Mặt nước ví dụ như tâm mình, bóng trăng như chân lý, chính đạo; mặt nước yên lặng chiếu được bóng trăng là chân tâm thông suốt được vạn pháp, ngộ được chính đạo; mặt nước có sóng gợn nhấp nhô làm tan vỡ bóng trăng là vọng tâm chao đảo, không thông suốt được vạn pháp, không nhìn thấy được chính đạo, luôn luôn đuổi theo những hình bóng không thực, hão huyền, không bao giờ nắm bắt được; gió thổi làm cho mặt nước gợn sóng nhấp nhô là lục trần, ngũ uẩn làm cho tâm thức vọng động.
       
Tọa thiền là nhiếp tâm cho an định để thông suốt vạn pháp, gột rửa hết phiền não ô trược, là kiến tính ngộ đạo, đạt tới cảnh giới chư Phật.



 

Về mặt thực hành, một câu hỏi đặt ra: Tại sao lại là tọa thiền? Nếu thiền là đi thiền, đứng thiền, hay nằm thiền có được không? Ngồi kiết già hay là ngồi bán kiết già là hai thế ngồi thuận lợi nhất cho việc nhiếp tâm tu thiền. Hai thế đi thiền và đứng thiền dễ làm cho người tu thiền lãng tâm, cần phải vận dụng chú tâm nhiều mới đạt được cái tâm an tịnh. Thế nằm thiền dễ làm cho người tu thiền thư giãn rơi vào trạng thái hôn trầm, cũng cần phải vận dụng chú tâm nhiều mới tỉnh táo hành thiền được. Hành thiền là một việc làm tích cực ở thế ngồi yên, không phải là một dạng nghỉ ngơi, thư giãn. Ngồi là cái thế thuận lợi, không phải là một điều kiện bắt buộc đối với người tu thiền. Nếu thấy ngồi không thuận lợi cho trường hợp cá nhân mình, người tu thiền vẫn đạt được kết quả tốt ở các thế đi thiền, đứng thiền hay nằm thiền.

       Tham thiền là thiền đến mức độ tâm đã an định, không còn vọng động nữa; trở nên sáng tỏ mọi việc, minh chiếu vạn pháp, thấy rõ mọi sự mọi lý như thường nói tham thiền nhập định. Khi đã nhập chánh định, có cái tâm hư không, người tham thiền lúc bấy giờ thấy tâm mình hòa hợp với tâm Phật, tâm mình với tâm Phật hợp với nhau cùng một thể duy nhất, không còn thấy đâu là mình, đâu là Phật nữa. Hành giả đã có tâm Phật, đã giác ngộ thành Phật.
       Nói cách khác, tọa thiền là đạt đến cảnh giới chư Phật, giống như người đã đi đến nơi nước Phật, người tọa thiền là du khách đến chơi, được mắt thấy tai nghe mọi sinh hoạt của chư Phật. Còn tham thiền là khi hành giả không còn là ông khách đến chơi cảnh Phật nữa, đã có tâm giống như tâm chủ nhân, đã trở thành một trong những chủ nhân nơi nước Phật. Nói đơn giản hơn là người tham thiền nhập chánh định đã sống ở Niết bàn tự tại ngay giữa chốn thế gian này.

 

Nguồn tin: Sưu tầm

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 103 trong 24 đánh giá

Xếp hạng: 4.3 - 24 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây