Để được yên vui, bình an và hạnh phúc?

Thứ sáu - 17/10/2014 10:16

Để được yên vui, bình an và hạnh phúc?

Bí quyết nào giúp chúng ta làm chủ được tư tưởng, hành vi và lời nói để được ung dung tự tại, yên vui, bình an và hạnh phúc?

       Bí quyết nào giúp chúng ta làm chủ được tư tưởng, hành vi và lời nói để được ung dung tự tại, yên vui, bình an và hạnh phúc?
       Đạo đức học là một phạm trù cơ bản dành để đánh giá giá trị đạo đức và hành vi của con người, trong đó thiện và ác là cốt lõi của vấn đề. Thiện là cái đẹp, cái tốt… còn ác là độc ác, là xấu xa… Từ thời cổ xưa, con người đã biết phân biệt thiện và ác như phân biệt ánh sáng và bóng tối. Để nói về bản chất đạo đức của con người, Mạnh Tử cho rằng con người sinh ra vốn thiện, chỉ vì những tập tục trong cuộc sống đã làm cho con người xa dần với cái thiện, từ đó cái ác trở nên hình thành. Còn theo Tuân Tử thì con người sinh ra vốn ác, do đó cần học tập và rèn luyện mới xa dần cái ác để tiến tới cái thiện.
       Trong cuộc sống đời thường, ở mỗi người trong chúng ta, thì muôn màu, muôn sắc vô vàn nét đẹp và diệu kỳ, khiến con người chúng ta dành cả cuộc đời để tìm đến nó. Ở đó trên đoạn đường đời đã đi qua, thành công có, thất bại có, vui buồn, sướng khổ lẫn lộn đều có. Sự việc đến rồi lại đi, vui đó đến rồi lại đi qua, khó khăn gian khổ cũng xuất hiện bất ngờ, như một phần của quy luật tự nhiên của cuộc sống riêng của mỗi con người, của mỗi số phận và mỗi người trong chúng ta. Khó có ai có thể biết được tương lai ngày mai, lúc nào khó khăn sẽ đến, hay những trở ngại ở phía trước, con đường mà chúng ta chưa bước đến và rồi cũng sẽ bước đến; nhưng với cuộc sống hiện tại đã nảy sinh quá nhiều vấn đề mâu thuẫn như đã nói ở trên.
       Như việc tuy có thu nhập thấp nhưng cũng đủ để nuôi sống bản thân và gia đình, thì chúng ta nên hài lòng về điều này, không nên khổ tâm. Do nội tâm của chúng ta vẫn còn lòng tham đối với tiền tài và của cải, cho nên chúng ta mới cảm thấy khổ. Loại lòng tham này gọi là ác tâm, nếu chúng ta có thể vứt bỏ ác tâm ấy, chúng ta sẽ không vì những thứ đó thì trong tâm sẽ thanh thản, không còn thấy khổ nữa.
       Trong xã hội ngày nay, có rất nhiều người tuy ăn học ít, nhưng lại làm giàu. Khi nhìn vào những người đó chúng ta cảm thấy ganh tỵ, không phục, đây chính là tâm đố kỵ. Tâm đố kỵ cũng là một loại ác tâm. Chúng ta tự cho mình là có học cao, có văn hóa, nên cần phải có thu nhập cao, đây chính là tâm ngu si. Bởi vì, văn hóa không phải là căn nguyên của sự giàu có.
       Trong gia đình, đôi lúc người thân, cha mẹ, anh chị em hay những đứa con chính mình sinh ra nhưng nghịch ngợm, không vâng lời. Từ đó, ta cảm thấy không thoải mái, đây là tâm không rộng lượng. Vì dẫu là người thân của ta, nhưng họ vẫn có tư tưởng và quan điểm của riêng mình. Tại sao lại cưỡng cầu tư tưởng và quan điểm của họ, bắt phải giống mình; đó chính là tâm không rộng lượng sẽ dẫn đến hẹp hòi. Tâm hẹp hòi cũng chính là ác tâm.


 
       Như vậy, lòng tham, tâm đố kỵ, ngạo mạn, ngu si, hẹp hòi,… đều là những ác tâm. Bởi vì nội tâm của ta chứa đựng những ác tâm ấy, nên xuất hiện nhiều khổ và tồn tại trong chúng ta. Nếu ta có thể loại trừ những ác tâm đó, những thống khổ kia thì chúng ta sẽ hết khổ. Nếu chúng ta còn đem niềm vui và thỏa mãn của mình đặt lên sự thu nhập tiền bạc vật chất, thì chúng ta sẽ có hạnh phúc. Vì hạnh phúc không dựa trên sự giàu có bên ngoài, mà dựa trên thái độ sống của mình mới là quyết định. Nắm chắc từng giây phút cuộc đời, sống với thái độ lạc quan yêu đời, cần cù để thay thế lòng tham, tính đố kỵ và ích kỷ. Nội tâm của ta sẽ dần chuyển hóa, dần thay đổi để thanh thản và bình an hơn.
       Ngày nay, nhiều người trong xã hội, học ít nhưng lại giàu có, chúng ta phải nên vui cho họ, nên cầu chúc cho họ càng giàu có hơn, càng có nhiều niềm vui hơn, coi niềm vui của họ như là niềm vui của chính mình. Người khác có thua mình hay có những mất mát, đừng cười trên nỗi đau của họ. Có như vậy, mới được coi là người lương thiện!
       Đôi lúc chúng ta cho rằng, chúng ta có chỗ hơn người, tự cho là giỏi, đây chính là tâm ngạo mạn. Người khi đã sinh lòng ngạo mạn, thì chẳng khác nào có mắt mà không tròng, nên không thể nhìn thấy bản thân có bao nhiêu ác tâm, nên không thể thay đổi đển tốt hơn. Người ngạo mạn sẽ tự mình đóng cửa chặn đứng sự tiến bộ của mình; nên người ngạo mạn sẽ thường cảm thấy mất mát, dần dần sẽ chuyển thành người có tâm độc ác. Khác với một người chỉ có thể nuôi dưỡng lòng khiêm tốn, luôn tu dưỡng tâm tính, có lòng từ bi bác ái, nội tâm mới có thể cảm thấy tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
       Tóm lại, mọi người trong thế giới này cần biết yêu thương, chăm sóc, giúp đỡ lẫn nhau, không nên tùy tiện làm tổn thương đến người khác dù là nhỏ nhất. Dẫu không phải là người thân cũng không nên mang tâm cưỡng cầu, cần phải tùy duyên tự tại, mãi mãi dùng tâm lương thiện, từ bi hỷ xả giúp đỡ mọi người, để cho tâm chúng ta có thể rộng lớn giống như bầu trời mà bao dung mọi vạn vật. Lúc đó, cái ác sẽ không bao giờ tiềm ẩn trong chúng ta và chúng ta chắc chắn sẽ được ung dung tự tại, yên vui, bình an và hạnh phúc.
       Mỗi người trong chúng ta biết nên phải làm gì, làm như thế nào để làm chủ được tư tưởng, hành vi và lời nói của mình. Có như vậy chúng ta mới có thể hướng từ ánh sáng đến ánh sáng, từ yên vui đến yên vui; như bầu trời đã bao dung tất cả, rộng lớn vô biên, ung dung tự tại; mặt đất có thể chịu đựng tất cả muôn loài nên tràn đầy sự sống, vạn vật nảy lộc đâm chồi…
 

Tác giả bài viết: Bác sĩ TRẦN QUỐC LONG

Nguồn tin: Khoa học phổ thông

Tổng số điểm của bài viết là: 71 trong 16 đánh giá

Xếp hạng: 4.4 - 16 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây