Chữa bệnh ung thư không dùng thuốc

Chủ nhật - 01/11/2015 05:10

Chữa bệnh ung thư không dùng thuốc

Ung thư là tên chung, dùng để gọi một nhóm bệnh có trên 200 loại khác nhau về nguồn gốc của tế bào, nhưng có một đặc điểm chung đó là sự phân chia không kiểm soát được của tế bào, khả năng tồn tại và phát triển ở các cơ quan tổ chức lạ.

       Theo thống kê hiện nước ta mỗi ngày trung bình có khoảng 250 người chết vì bệnh ung thư, cao gấp 8 lần số người chết vì tai nạn giao thông. Ung thư là tên chung, dùng để gọi một nhóm bệnh có trên 200 loại khác nhau về nguồn gốc của tế bào, nhưng có một đặc điểm chung đó là sự phân chia không kiểm soát được của tế bào, khả năng tồn tại và phát triển ở các cơ quan tổ chức lạ.
       Thông thường, trong cơ thể chúng ta các tế bào lành có một tuổi thọ nhất định và tuân thủ theo một quy luật chung là sinh – trưởng – già – chết. Các tế bào chết đi lại được thay thế bằng các tế bào mới. Cơ thể có một cơ chế kiểm soát quy luật này một cách chặt chẽ và duy trì số lượng tế bào ở mỗi cơ quan, tổ chức ở mức ổn định. Ví dụ khi có 5 tế bào cũ già và chết đi, thì sẽ có 5 tế bào mới sinh ra để thay thế, và chỉ 5 mà thôi.


Tế bào ung thư nhìn qua kính hiển vi.

       Bệnh ung thư bắt đầu, khi có một tế bào vượt qua cơ chế kiểm soát này của cơ thể (nghĩa là chỉ có 5 tế bào chết đi, nhưng đã sinh ra 6 tế bào mới). Tế bào sinh ra ngoài sự kiểm soát này, bắt đầu phát triển và sinh sôi không ngừng nghỉ, hình thành một đám tế bào có chung một đặc điểm là phát triển vô tổ chức, xâm lấn và chèn ép vào các cơ quan và tổ chức xung quanh.
       Các tế bào ung thư thường có liên kết lỏng lẻo, dễ dàng bứt ra khỏi u mẹ, theo mạch máu và mạch bạch huyết di cư đến các tổ chức và cơ quan mới, bám lại và tiếp tục sinh sôi nảy nở, quá trình này gọi là “di căn”.
       Đó là cách nhìn của khoa học. Còn theo cách nhìn của tự nhiên thì chúng ta không có những nạn nhân của bệnh ung thư, mà chỉ có những kẻ làm cho mình bị ung thư mà thôi.
       Khi cơ thể bị nhiễm độc, dù là theo cách này hay cách khác, sẽ làm cho nó hoạt động không còn bình thường nữa, sinh ra những sự rối loạn trong cơ thể. Chức năng kiểm soát số lượng tế bào trong cơ thể cũng vì thế mà bị rối loạn, không còn hoạt động đúng như nó vốn có, và đó là nguyên nhân dẫn đến bệnh ung thư.
       Chúng ta đã để cho vòng xoáy của cơm, áo, gạo, tiền… những hơn thua, được mất, giận dữ, toan tính; sự nhiễm nhiều độc chất một cách có chủ ý, v.v,… Cuộc sống có quá nhiều căng thẳng, và có quá nhiều thứ để nhiễm độc, đã vắt kiệt hết mọi sức lực, năng lực nội tại của chính mình. Khiến cho cơ thể mất hết khả năng tự điều chỉnh, khả năng tự thích ứng, dẫn đến rối loạn hoàn toàn. Sự chuyển hóa trong cơ thể đã đi sai hướng một cách trầm trọng, từ đó mọi sự bất ổn mới nảy sinh, bệnh ung thư chỉ là một trong những số đó.
       Rất nhiều người trong số chúng ta đều biết rằng không nên ăn, không nên uống những loại thực phẩm nào đó, vì đôi khi chúng cũng chẳng có ích lợi gì cho cơ thể, thậm chí còn ngược lại. Nhưng rồi chúng ta vẫn cứ ăn, cứ uống cho thỏa. Với những sự ngụy biện một cách ngớ ngẩn: “ăn cũng chết, mà không ăn rồi cũng chết? người khác cũng ăn có làm sao đâu? biết sống đến lúc nào, biết có chuyện gì xảy ra mà cứ phải lo chứ, vv,...”
       Cho đến khi Diêm Vương mở sổ, đọc tên thì lại than vãn là sao cái số mình khổ thế, sao ta lại không biết gì về nó ?!
       Thật khôi hài, khi nói về bất cứ một vấn đề gì đó, ta thường luôn muốn chứng tỏ mình là người biết nhiều, hiểu nhiều, có điểm gì đó hơn người khác. Và để bảo vệ cho cái sự “hiểu biết” đó, nhiều sự tranh luận, nhiều cuộc hơn thua đã diễn ra, có khi còn dẫn đến sự mất hòa khí giữa đôi bên nữa.
       Trong khi đó, có những điều tối đơn giản mà chúng ta lại không hề biết. Cái mà chúng ta đang có, thuộc về chúng ta, chúng ta nhờ vào nó mà có được sự sống, có được cuộc đời, đó là cơ thể, thì chúng ta lại hoàn toàn chẳng biết gì về nó cả. Và, vì không có được cái sự hiểu biết tối thiểu đó, mà từng ngày, từng giờ, chúng ta đang tự đầu độc và phá hủy cơ thể mình một cách không thương tiếc.
       Hãy thử nghĩ xem, nếu chúng ta là một người khách bị nhỡ độ đường, phải xin vào tá túc một nhà người khác. Nhưng nửa đêm chúng ta lại phá nhà của họ, và hậu quả tất yếu là chúng ta sẽ bị chủ nhà đó đuổi ra khỏi nhà. Chúng ta nhờ cơ thể mà đến với cuộc đời này, nhưng chúng ta lại tàn phá nó, hiểu theo một cách khác, cơ thể sẽ tìm cách đuổi thủ phạm là chúng ta ra khỏi nó, và bệnh tật là một lời cảnh báo, một sự phản ứng.
       “Bệnh tật không phải là một hình phạt, mà là cơ hội cuối cùng để cho ta dành lại quyền được sống... Nhờ có bệnh tật, con người mới tìm hiểu được đâu là nguyên tắc căn bản của sức khỏe và các định luật nghiêm khắc của thiên nhiên. Bệnh tật tàn phá một phần đề cứu toàn bộ cơ thể” (OhSawa). “Một thân thể không đau, một tâm hồn không bệnh. Cái gốc hạnh phúc của con người chỉ có bấy nhiêu”.
       Trong tự nhiên mỗi loài vật đều ăn những thực phẩm đúng với đẳng cấp của loài mình, và đúng với sự cấu tạo cơ thể của nó. Chẳng hạn nhiều loài chim không ăn chuối, trái cây mặc dù chúng có thể ăn. Chó, mèo không ăn rau củ, mặc dù chúng ăn vào cũng không sao.
       Con người là loài động vật có xương sống đứng thẳng, là loài có đẳng cấp cao. Nhưng con người lại ăn tất cả mọi thứ mà không cần phải suy nghĩ, ăn cả thực phẩm chỉ dành cho loài xương sống nằm ngang, thậm chí ăn tất cả những thứ mà mình có thể nghĩ ra được và còn gắn cho nó cái mác là… sự sáng tạo.
       Các chất độc hại do con người tạo ra trong môi trường sống và trong món ăn thức uống mỗi ngày. Cùng với những hóa chất kích thích tăng trưởng cây trồng và vật nuôi, phân hóa học, thuốc trừ sâu, tẩm ướp chất bảo quản, các gia vị tổng hợp đã làm ô nhiễm môi trường bên trong cơ thể, và đó là nguyên nhân gây ra nhiều bệnh hiểm nghèo.
       Chúng ta thấy buồn cười khi nghe chuyện châu chấu đá voi, kiến giết voi… Nhưng chính chúng ta lại bị những con vật nhỏ hơn ta nhiều lần đến nỗi ta không thể nhìn thấy (vi khuẩn, vi trùng, virus,…) giết chết chúng ta một cách dễ dàng, điều đáng nhẽ là không thể xảy ra.
       Bệnh tật cũng có thể là một hình phạt, nhưng đôi khi cũng là cơ hội cuối cùng để cho ta dành lại quyền được sống.
        Bệnh ung thư có chữa được không?
      Rất nhiều bệnh nhân ra đi trong vòng vài tháng khi bác sỹ tuyên án tử. Tại sao lại là bác sỹ chứ không phải là chúng ta hay tự nhiên mới có quyền quyết định? Đây là một tâm lý cộng đồng hết sức tại hại khi Tây y chưa tìm ra phương pháp chữa trị hữu hiệu.
       Một người khỏe mạnh bình thường, vô bệnh tật cũng sẽ chết trong một thời gian rất ngắn nếu anh ta cứ nghĩ là mình sẽ chết.
       Tại sao khi bình thường ta hùng hổ thế?, cái gì cũng biết thế?, nhưng khi một thử thách thật sự đến thì lại buông xuôi? Bởi lúc đó chúng ta mới thực sự nhận ra, con người mình thật nhỏ bé và yếu đuối, đáng thương và chẳng có chút nghị lực nào. Cơ thể sinh ra bệnh tật thì cũng có thể chữa khỏi mọi bệnh tật chứ.
       Nếu một người cho dù đã bị xác định chính xác là không còn cơ hội, nhưng nếu họ lên đường rong ruổi, tiêu du, với một tư tưởng lạc quan yêu đời, cho mình được quyền nếm trải thế nào là hạnh phúc mỗi ngày. Không còn bận tâm đến kết cục cố hữu của tự nhiên, bị giun dế, vi khuẩn gặm nhấm cũng chẳng khác gì với chim tha, quạ rỉa. Thì cơ hội sống sót của họ vẫn là 50/50.
       Thực tế, bệnh ung thư không phải là một bệnh khó chữa. Chỉ cần làm sạch cơ thể, đào thải hết mọi độc tố ra ngoài, đưa cơ thể về với trạng thái tự nhiên mà nó vốn có. Tăng cường sinh lực nội tại. Từ đó mọi sự rối loạn trong cơ thể được điều chỉnh, mọi sự cân bằng được thiết lập, chức năng kiểm soát tế bào của cơ thể được khôi phục, và đó là cơ sở khởi đầu cho việc chữa khỏi bệnh.
       Xét về mặt âm dương, ung thư là một bệnh rất âm. Trong nguyên lý của thực phẩm, thì gạo lứt muối vừng là chuẩn mực của cân bằng âm dương. Nên trên lý thuyết khi ta ăn thực phẩm cân bằng âm dương thì cơ thể sẽ cân bằng trở lại, nghĩa là ăn gạo lứt muối vừng có thể chữa được bệnh ung thư.
       Nhưng trong thực tế, nếu có 10 bệnh nhân ung thư cùng ăn gạo lứt muối vừng thì lại có đến 9 người chết. Vì sao vậy? Có lẽ là có rất nhiều điều mà chúng ta cần phải được biết, được tìm hiểu. Nếu chúng ta hiểu biết thì sẽ là người sống sót, nếu không sẽ nằm trong số 9 người chết kia. Và, có khi cũng chẳng biết đến bao giờ chúng ta mới chịu hiểu nữa.
       Nếu chúng ta, hay người thân của chúng ta bị bệnh ung thư thì nên chọn cách giải quyết nào? Bất cứ ung thư gì thì cũng có thể chia ra 2 loại, loại phát hiện sớm và loại phát hiện quá muộn. Các ung thư thường phát triển từ một tế bào ban đầu và phải mất nhiều năm và trải qua nhiều giai đoạn cho tới khi có một kích thước đủ lớn để có thể nhìn thấy được.
       Nếu phát hiện quá muộn, hãy cho người bệnh tự lựa chọn giải pháp tùy ý. Một là: đến bệnh viện, tiêu tốn một lượng tiền đáng kể, để rồi ra đi trong đau đớn, cùng cực (Phần lớn người bệnh ung thư ở giai đoạn cuối rất đau đớn, phải dùng các loại thuốc giảm đau có chất gây nghiện mạnh như Mooc-phin… để giảm cơn đau). Hai là: sử dụng thực phẩm đúng, ăn uống đúng cách, sẽ không bị những cơn đau hành hạ, không tốn tiền, có thể kéo dài thời gian gấp 3 – 5 lần so với điều trị thuốc, và ra đi trong êm thắm. Còn nếu phát hiện sớm hơn một chút (trước khi chết khoảng 6 tháng được coi là phát hiện sớm), thì bệnh tật chỉ là một thử thách, và sẽ rất thích thú nếu chúng ta có đủ nghị lực, nhận thức, sự hiểu biết để vượt qua được khúc ngoặt sinh tử đó.
       Tây y, Đông y điều trị bệnh ung thư
       Với Tây y, biện pháp xạ trị, tức là dùng một chất đồng vị phóng xạ chiếu vào khối u, thường thì cũng tiêu diệt luôn các tổ chức, các mô lành xung quanh, đồng thời làm cho cơ thể bị nhiễm phóng xạ (về nguyên lý chẳng khác gì các nạn nhân nhiễm phóng xạ do bom nguyên tử, có điều ở mức độ nhẹ hơn). Hóa trị (truyền hóa chất), hiểu đơn giản là đưa những hóa chất độc vào máu, giống như việc bỏ độc vào thức ăn, để cho các tế bào ung thư ăn phải thì chết. Một kiểu giết nhầm hơn bỏ sót.
       Xạ trị và hóa trị là phương pháp “lấy độc trị độc” của y học phương Tây. Ở phương Tây khí hậu ôn hòa, con người khỏe mạnh, các điều kiện cuộc sống rất tốt nên có thể họ sẽ có đủ sức khỏe để đương đầu với phương pháp chữa trị bằng độc tố này. Ở phương Đông chúng ta, khí hậu nhiệt đới gió mùa, sức khỏe con người không được tốt, bệnh thường phát hiện muộn, nên thường phương pháp “lấy độc trị độc” này chưa kịp giết chết căn bệnh thì đã giết chết người bệnh mất rồi. Nếu một bệnh nhân đã suy giảm nội lực, sức khỏe kém, thì sẽ rất khó để qua được 2 cửa ải hẹp là xạ trị và hóa trị này. Đôi khi, chỉ là kéo dài sự đau khổ mà thôi.
       Đông y chữa trị bệnh ung thư thì tác dụng chỉ như một liệu pháp tâm lý, an ủi người bệnh mà thôi. Bởi đa phần thuốc Đông y có trên thị trường hiện nay đều nhập của Tàu (đến từ phương Bắc, dân gian gọi là thuốc Bắc là vì thế). Một thứ thuốc ngậm đầy hóa chất bảo quản, và được nuôi dưỡng bởi hóa chất kích thích tăng trưởng khi gieo trồng.
       Chữa khỏi bệnh ung thư theo liệu pháp tự nhiên
       Áp dụng phương pháp tự chữa trị, hãy là người thầy thuốc thông thái cho chính mình. Tìm hiểu cấu tạo cơ thể, nguyên nhân hình thành và nguyên lý có thể chữa khỏi bệnh. Hiểu biết về sự vận hành và chuyển hóa bên trong. Biết về các quy luật của tự nhiên, đời sống... Cơ may chữa khỏi cho nhiều người bệnh sẽ là rất lớn.
       Sử dụng phương pháp ăn uống dưỡng sinh cân bằng âm dương để giúp cơ thể thải hết mọi độc tố tích tụ ra ngoài. Kết hợp các phương pháp, bài thuốc dân gian để làm tiêu khối u.
       Những người có thể lực còn khá tốt có thể kết hợp phương pháp nhịn ăn, ngắn dài khác nhau để làm khối u biến mất. Cần tìm phương pháp tập luyện phù hợp để nâng cao thể trạng, phục hồi sinh lực, giúp cơ thể tự tái tạo, chữa lành từ bên trong cơ thể.


Ngồi thiền tự đẩy lui bệnh tật hiểm nghèo.

       Có một bệnh nhân (tuổi 68) ở Hà Đông, bị ung thư gan giai đoạn cuối, đã di căn sang phổi. Quyết định phẫu thuật để kéo dài thêm sự sống. Nhưng 3 lần sắp lên bàn mổ đều không thành, lần thì do bác sĩ gặp sự cố, phải hoãn cuộc phẫu thuật lại. Lần do bà nhận được tin có cháu vừa bị tai nạn... Sau 3 lần sắp phẫu thuật nhưng không thành đó, bà chợt nghĩ chắc là do mình không có duyên với bệnh viện. Thế là bà chuyển hướng, không nghĩ đến điều trị Tây y nữa, tìm một phương pháp chữa bệnh khác.
       Bà đi học Thiền, nhưng rồi mọi thứ vẫn không khá hơn, và cuối cùng đành chấp nhận số phận. Một ngày con cháu tề tựu đông đủ, bà được đưa ra nằm ở gian giữa, mọi thứ đã được chuẩn bị. Nhưng rồi như có một sự thức tỉnh, bà chợt nghĩ: chẳng nhẽ mình lại buông xuôi dễ dàng như thế sao? Trong chút nỗ lực cuối cùng đó, bà đã vùng dậy ngồi thiền, nhưng sau đó lại thiếp đi vì kiệt sức. Nhưng ngày hôm đó bà đã 3 lần ngồi dậy. Và điều kỳ lạ đã xảy ra, bà thấy sức khỏe của mình khá hơn, phục hồi dần, và mấy ngày sau thì đã có thể tự đi lại được.
       Một lần, trong khi nhắm mắt ngồi thiền, bà chợt nhìn thấy một khối đen sì hình tròn từ trong cơ thể bà, lăn tròn ra theo cánh tay, ra đến bàn tay, rồi đi mất. Từ hôm đó bà không còn cảm thấy đau nữa. Và bệnh ung thư của bà đã được chữa khỏi một cách kỳ lạ như thế.
       Cô bạn N.T.H, 36 tuổi, bị ung thư vòm họng. Phần họng không phải là một cơ quan trọng yếu của cơ thể như tim, gan, thận. Nhưng người bị ung thư vòm họng nhanh chóng dẫn đến tử vong là vì do ăn uống rất hạn chế, không ăn được, dẫn đến việc cơ thể bị suy giảm thể lực nghiêm trọng. Trong những lúc thiền định, bạn đã kiên trì chụm 5 đầu ngón tay, phát xung năng lượng vào vùng cổ họng. Kết hợp với phương pháp ăn uống, biện pháp hỗ trợ khác. Bệnh đã từ từ thuyên giảm và khỏi lúc nào chẳng hay...
       Có thể kể ra rất nhiều trường hợp nữa để bạn đọc hiểu rằng khả năng của con người là vô tận, có khả năng tự đánh thức từ bên trong, có khả năng tự hồi sinh, có khả năng tự chữa lành... Hiểu biết đúng, có nghị lực để thực hành và giàu niềm tin vào những điều tốt đẹp sẽ phát huy được những quyền năng đặc biệt của con người còn tiềm ẩn nơi mỗi cơ thể chúng ta.
       Sự hiểu biết, thay đổi nhận thức, quan niệm về cuộc sống, tinh thần, giúp người bệnh không nản chí. Tư tưởng đẹp thì hành vi sẽ đẹp, đã ham muốn tất phải thành công và lời cầu nguyện nào chân thành cũng đều được chuẩn hứa. Bệnh ung thư cũng chẳng có gì đáng ngại, trung bình cứ 3 người thì có một người chết do cái nghiệp (thói quen) của mình, một người chết do thiếu hiểu biết, còn một người vẫn có thể trở về với đời sống bình an.
       Niềm vui, hạnh phúc khi học được bài học lớn từ cuộc sống thì chẳng có bút giấy nào tả nổi.
 

Tác giả bài viết: QUANG MINH

Nguồn tin: Sưu tầm

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 120 trong 26 đánh giá

Xếp hạng: 4.6 - 26 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Truong Thi Nhu Ha

    Chị Lê Thị Lan ơi! Em cần chị giúp em cách thiền để trị bệnh. Qua chẩn đoán, em bị K buồng trứng, em lo lắm. ĐT của em là: 0918727652. Em cám ơn chị nhiều lắm. Tha thiết được liên hệ với chị hay các sư huynh đệ nào có kinh nghiệm, xin hãy giúp em. Mô Phật.

      Truong Thi Nhu Ha   hacongchung1kg@yahoo.com   23/08/2016 12:04
  • Nguyễn Văn Thanh

    Nhưng trong thực tế, nếu có 10 bệnh nhân ung thư cùng ăn gạo lứt muối vừng thì lại có đến 9 người chết. Vì sao vậy? Có lẽ là có rất nhiều điều mà chúng ta cần phải được biết, được tìm hiểu.
    Mọi người ai biết cách ăn như thế nào cho đúng không ak?Mong chỉ giùm với ạ. Cám ơn mọi người.

      Nguyễn Văn Thanh   vanthanhht2012@gmail.com   26/06/2016 01:59
  • Lê Thị Lan

    Tôi đã bị ung thư được môn Thiền cứu sống. Gần 6 năm qua tôi không bỏ một buổi thiền nào. Con cám ơn Đức Tổ sư DASIRA NARADA, cám ơn các huynh đệ đã cho tôi nghị lực và chỉ có Thiền mới tự cứu sống mình.

      Lê Thị Lan   kimnga.cvt@gmail.com   06/12/2015 19:07
. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây