Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 5)

Thứ bảy - 03/08/2013 05:37

Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 5)

Từ xưa đến nay, khi màn đêm buông xuống hầu hết nhân loại đều mong muốn một giấc ngủ sâu sau một ngày lao động vất vả. Bóng đêm phủ quanh chúng ta, ta cảm thấy mình phải nghỉ ngơi để lấy lại sự cân bằng năng lượng, để thần kinh và đôi mắt được nghỉ ngơi.
 
Kính tặng những môn sinh Trường Sinh học quý mến.
 
(Tiếp theo và hết)
          Giấc ngủ sâu nuôi dưỡng sự an bình
          Tôi thật sự ngạc nhiên với những cây hoa cúc trong vườn. Ngày hôm qua tôi vẫn không thấy có biểu hiện gì của sự nảy mầm, thế mà sau một đêm những cây con với những chiếc lá non xanh mướt đã lộ ra. Điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian của màn đêm, chúng đã lớn lên trong màn đêm nhanh chóng đến kỳ lạ mà ta không biết. Giống hoa cúc này dưới ánh sáng dài ngày không thể ra hoa, chỉ trong điều kiện ngày ngắn đêm dài mới có thể phân hóa và tiếp tục trổ bông. Ở mỗi loại thực vật có nhu cầu về ánh sáng và nhiệt độ riêng nên chẳng có gì là ngạc nhiên. Điều mà tôi muốn nói ở đây là giá trị của bóng tối, sự vận hành của trái đất đã tạo nên ngày và đêm.
          Màn đêm hay bóng tối thường gợi cho ta cảm giác cô độc hay ám chỉ đến điều mờ ám, đen tối. Bóng đêm và ánh sáng đem đến những cảm xúc khác nhau về cuộc đời. Có khi bóng đêm đồng lõa với nỗi sợ hãi, tội ác. Nhưng từ xưa đến nay, khi màn đêm buông xuống hầu hết nhân loại đều mong muốn một giấc ngủ sâu sau một ngày lao động vất vả. Bóng đêm phủ quanh chúng ta, ta cảm thấy mình phải nghỉ ngơi để lấy lại sự cân bằng năng lượng, để thần kinh và đôi mắt được nghỉ ngơi.

 

 
          Có hai trạng thái nhắm mắt là khi ngủ và khi thiền. Khi đó mi mắt đã che ánh sáng chiếu vào để chúng ta cảm nhận được màn đêm buông xuống, chúng ta muốn nghỉ ngơi và tìm vào chính mình. Người ta mơ về Thiên đường của Chúa và Niết Bàn của Phật... nhưng lại không ngạc nhiên về Giấc ngủ sâu của mỗi con người.
          Có những giấc ngủ thật sâu, thật bình an, thức dậy nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng âm thanh đường phố và những tiếng rao bán hàng mỗi sớm,... Thật kỳ lạ, giấc ngủ sâu đó không gợi lại cho ta một chút ấn tượng nào trong suốt thời gian ngủ, tâm hồn ta đã đi đâu? Sao nó chẳng hề nhận diện được sự có mặt của nó trong giấc ngủ. Khoảnh khắc đó con người thật sự vô ngã và vô tri. Một người giàu sang quen sống trong nhung lụa hay người nghèo nàn trong manh chiếu tả tơi, từ tri thức đến nông dân, từ khôi ngô trang trọng đến xấu xí bần tiện... ai cũng đều có Niết Bàn của riêng mình, đó chính là giấc ngủ sâu. Một giấc ngủ không mơ thấy thiên thần cũng như ác quỷ, một giấc ngủ đơn thuần chỉ là giấc ngủ. Thế nên khi ta bình thản mà nhìn vào một ai đó đang ngủ, họ thật hiền lành. Hiền như trái đất trong vùng đêm.
          Các khoa học gia vũ trụ khẳng định vật chất tối và năng lượng tối được cho là chiếm đến 95% khối lượng và năng lượng của vũ trụ, trong khi các vật chất bình thường, từ sao đến hành tinh, chỉ chiếm một phần rất nhỏ. Ở đâu đó vang lên một ý niệm, chúng ta được sinh ra từ màn đêm. Chúng ta hướng ngoại nhiều rồi, đến khi ngồi thiền ta bắt đầu hướng nội. Mỗi lần nhắm mắt chưa ngủ được hoặc phiền muộn về điều gì chúng ta liền bị xáo trộn bởi hàng loạt những âm thanh và hình ảnh từ trong tư tưởng và ký ức. Mở mắt ra chúng ta tìm cách hướng ngoại, nhắm mắt vào chúng ta lại chìm vào tiếng gọi bên trong giống như màn đêm bao phủ hành tinh.
          Màn đêm có cái gì đó hiền lành và dung thứ, ở đó tội lỗi được giấu đi, cái xấu được che đậy,... Bào thai của mẹ cũng như một màn đêm bảo vệ và nuôi dưỡng đứa con cho đến khi nó ra đời. Màn đêm thật hiền hòa và bao dung, chính vì thế tội ác và những điều xấu xa có chỗ ẩn nấp. Cũng giống như màn đêm của vũ trụ, màn đêm của mi mắt đã cho ta giấc ngủ, đã làm ta cảm thấy hạnh phúc và thảnh thơi hơn khi mệt mỏi, muộn phiền. Ở đây ta không liệt kê giấc mơ đẹp hay những cơn ác mộng vào trong phạm trù một giấc ngủ say.
           Khi chúng ta ngủ sâu, chúng ta không màng đến danh vọng, địa vị, tiền bạc, giận hờn,... Lúc ấy, chúng ta cũng không thể tự vệ trước kẻ thù, chúng ta không còn khoái lạc hay đau khổ, không còn giận hờn đố kỵ. Mọi thứ đó hiện diện sau giấc ngủ của ta. Có bao giờ ngồi thiền mà bạn thấy được sự an lạc như trong giấc ngủ không? Nghĩa là thiền đạt đến mức vô thức, đạt đến sự định tâm an lạc vô ưu, vô dục,...
          Ban đầu ngồi thiền bạn sẽ có cảm giác tê nhức, bạn bắt đầu nghĩ về sự đau đớn của thân thể, nghĩ về việc nên ngồi hay dừng lại? Bắt đầu phân tích thiệt hơn và sự lãng phí thời gian thay vì làm việc gì đó?. Bạn đừng dùng ngôn ngữ cao siêu hay những luận đề “tối thượng thừa” đề nói về thiền. Thiền là vô ngôn, thiền chỉ là một tên gọi dành cho rất nhiều cảm giác. Thậm chí bạn sẽ sai hơn là đúng khi cố phân tích và đinh ninh rằng thiền chẳng qua là để tịnh tâm, hay thiền chỉ là để triền miên trong những suy tư đời sống thường nhật nhằm tìm ra một giải pháp... Như vậy dù bạn vẫn ngồi xếp bằng, thở đều nhưng là Thân thiền, Khẩu thiền nhưng Ý chưa thiền. Dẫu sao thì bạn cũng có một phần ba giá trị của buổi tập nếu bạn ngồi thiền theo trường phái Trường Sinh học. Khi đó bạn vẫn thấy năng lượng chảy vào cơ thể bạn theo các luân xa được khai mở nhưng đồ rằng hiệu quả không cao.
         Ngài Đasira Narada đã tìm ra phương pháp khai mở luân xa từ tha lực có tên gọi là Trường Sinh học. Nghĩa là đạt một trạng thái sinh học bền vững, ít bị đảo lộn hoặc gián đoạn. Ở đây chúng ta nói đến tính chất giai đoạn và tạm thời của thân thể vật lý con người. Khi các luân xa được khai mở, nó chỉ hữu dụng khi còn sống, vậy khi con người chết đi, thân xác tan rã, 7 luân xa còn ý nghĩa nữa không? Vậy Trường Sinh học là cái gì trường sinh? Thực ra môn học mang tinh thần trường sinh gắn với những thể dạng năng lượng khác của con người chứ không chỉ là thân thể vật lý. Khoan hãy nói đến thực tại vĩnh hằng của năng lượng. Ta hãy nói về cuộc sống đời thường và giá trị mà thiền mang lại cho chúng ta.
          Mỗi người một cảm nhận và kinh nghiệm về thiền khác nhau, những cảm xúc giống nhau hoặc khác nhau nó đến sớm với người này mà cũng có thể đến muộn với người kia hoặc chẳng là gì cả ngoài màn đêm bao bọc.
          Những phút đầu ngồi thiền bạn phải làm quen với sự cân bằng của cơ thể, vì nếu ngồi không cân bằng và không thoải mái sẽ khiến ta có cảm giác khó chịu, khiến ta loay hoay không tập trung. Sau giai đoạn đó, chúng ta sẽ gặp phải cảm giác đau, buốt, tê rát hoặc nhức nhối từ các cơ và các khớp xương. Nếu vượt qua được cảm giác về thân này, chúng ta sẽ dễ bề đi sâu vào cảm nhận của tâm thức. Chúng ta sẽ có những cảm nhận méo mó về chính thân thể mình so với lúc bình thường, chúng ta sẽ thấy có vầng sáng hiện lên, có những ảo ảnh biến hiện, đôi khi thấy thân thể mình bị kéo xuống nặng trịch, hoặc bay bổng lâng lâng, lúc thì nó nở ra to lớn, có lúc lại co lại rất bé... có rất nhiều cảm giác khác nhau. Việc của chúng ta là cứ bình thản ngồi, không vì bất cứ một ảnh tượng nào như Đức Phật, Tổ sư hay ma quỷ hiện ra mà sinh lòng sợ hãi hay chấp vào đó để cố lưu giữ, nuối tiếc. Phải luôn tỉnh thức và thả lỏng. Khi thiền, chúng ta không nên mong cầu sẽ đạt được thần thông hay khai mở được một bí tích nào đó, bởi như vậy là niệm dục vọng. Chúng ta phải nhận ra sự trống vắng trong – ngoài.
          Chúng ta phải thấy nếu chúng ta thiền như vậy 2 năm, 10 năm hoặc 100 năm thì có điều gì thay đổi không? Trong ngoài sẽ vẫn vắng lặng như hôm nay, như giờ phút này. Xã hội không có sự hiện diện của ta thì nó vẫn hoạt động bình thường, những ngôi sao trên trời thì vẫn sáng vào buổi tối dưới đôi mắt của ta ở dưới mặt đất này. Niết Bàn hay Cực Lạc là cái gì đó ta còn chưa dám tin là có thực, còn giấc ngủ sâu, ta sẽ dễ cảm nhận được thôi. Và... Sau giấc ngủ là Thiền.
          Khi ta ngồi thiền 2 tiếng, 3 tiếng hoặc lâu hơn, chỉ cần một sự cố nảy sinh làm dứt đoạn trạng thái tập trung cao độ của mình, chúng ta sẽ thấy sự nhàm chán và vắng vẻ xảy ra vì dòng năng lượng tinh thần bị đứt đoạn. Ta lập tức muốn mở mắt ra vì biết nhắm mắt mãi như thế cũng chẳng ích gì, ta lại sinh tâm hướng ngoại và có thể buổi ngồi thiền kết thúc. Điều đó không có đúng hoặc sai mà tùy thuộc vào ý niệm của hành giả? Phải trả lời cho mục đích của mình: “Thiền để làm gì”. Để chữa bệnh hay giác ngộ hay là cả hai. Đối với tôi, thiền để có sự an lạc.


 
          Khi chúng ta an lạc được khi thiền, thì cố gắng giữ được trạng thái ấy trong đời sống hằng ngày. Thiền tông gọi đó là Định. Khi nào chúng ta biết làm chủ hơi thở của mình thì chúng ta sẽ thay đổi được cảm xúc bất ổn tác động vào bên trong. Hãy hít thở sâu, mắt trìu mến, miệng mỉm cười và bỏ qua những tranh luận và ngợi ca không cần thiết. Bạn sẽ tự hiểu tính nóng nảy không còn cần thiết, bớt luận bàn thị phi vì nó đem lại phiền toái, bạn sẽ hiểu được rằng phân tích so sánh góp phần làm lệch lạc cách nhìn về những hiện tượng khách quan.
          Hãy bình tĩnh học cách hít thở, mỉm cười và gật đầu. Điều gì cũng đúng theo cách của riêng nó. Đồng thời, bạn hãy tự khơi dậy sự tích cực và tươi sáng ngay trong những hoàn cảnh tiêu cực nhất. Khi đó bạn sẽ thấy sự thú vị nằm trong cách mà bạn thưởng thức hương vị cuộc sống. Nếu một người vừa qua đời bạn hãy nghĩ người đó sẽ có sự tái sinh hay tiến hóa, khi bạn thấy một đứa trẻ vừa sinh ra bạn hãy nghĩ nó đang hoàn thành một sứ mệnh cao quý hay khi nghe con họa mi hót thì hãy cho rằng nó đang hót cho bạn, thấy con chó sủa thì thấy nó làm đúng nghĩa vụ với chủ nhà... nghĩa là đem cách nhìn tích cực và lạc quan thẩm thấu vào vạn vật. Khi đó bạn sẽ thực sự bình an.

 
          (Hết)
 
          Tài liệu tham khảo:
1. Antoine Compagnon (1998), Bản mệnh của lý thuyết (Lê Hồng Sâm và Đặng Anh Đào dịch năm 2006), NXB Đại học Sư phạm Hà Nội.
2. Nguyễn Thị Vân Anh (2010), Sự Dịch chuyển không gian trong Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân, NXB Đại học Sư phạm Hà Nội.
3. Phạm Vũ Lan Anh (2009), Không gian lữ thứ trong thơ Đường, Đại học Sư phạm TP. Hồ Chí Minh.
4. Lão Tử, Đạo Đức Kinh, http://www.e-thuvien.com/forums
5. Trần Lê Bảo (2011), Giải mã văn học từ mã văn hóa, NXB Đại học quốc gia Hà Nội.
6. Trần Xuân Đề (2003), Tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc, NXB Giáo dục, Hà Nội.
7. Thích Nhất Hạnh, Tuyển tập bộ sách, Trái Tim Mặt Trời, Đặp Vỡ Vỏ Hồ Đào, Quyền Lực Đích Thực, Đường xưa Mây Trắng, Trái Tim Của Bụt, Am Mây Ngủ, Nẻo Về Của Ý, https://www.e-thuvien.com/forums
8. Lương Văn Kế (2010), Văn hóa châu Âu lịch sử thành tựu và hệ giá trị, NXB Giáo dục, Hà Nội.
9. Nguyễn Văn Khỏa (2002), Anh hùng ca của Hômerơ, NXB Văn học
10. N. I. Niculin (1999), “Những sáng tác về các chuyến viễn du” (Trần Hồng Vân dịch), trong sách Những vấn đề của lý luận và lịch sử văn học, Viện Văn học XB, tr. 82–104.
11. Nhiều tác giả (1997), Từ điển biểu tượng văn hóa thế giới, NXB Đà Nẵng.
12. Nguyễn Tôn Nhan (1999), Từ điển văn học cổ điển Trung Quốc, NXB Văn nghệ, TP. Hồ Chí Minh
13. Nguyễn Tôn Nhan (2004), Bách khoa thư văn hóa cổ điển Trung Quốc, NXB Văn hóa Thông tin.
14. Nguyễn Gia Phu, Nguyễn Huy Qúy (2009), Lịch sử Trung Quốc, NXB Giáo dục, Hà Nội.
15. Roland Barthes (1953), Độ không của lối viết (Nguyên Ngọc ,dịch 1997), NXB Hội Nhà văn, Hà Nội.
16. Trần Sáng (2009), Những nghịch lý trong lịch sử Trung Hoa, NXB Giáo dục.
17. Mộng Bình Sơn (1992), Luận cổ suy kim: Lời bình về Tam quốc chí, NXB TP. Hồ Chí Minh.
18. Trần Đình Sử (chủ biên), (2007), Tự sự học, NXB Đại học Sư phạm, Hà Nội.
19. Lê Thị Thanh Tâm (2006), “Con người hành hương trong thơ thiền Lý – Trần và Đường – Tống, TC Nghiên cứu Văn hóa, số 3/70 – 81.
20. Lương Duy Thứ (1990), Để hiểu 8 bộ tiểu thuyết Trung Quốc, NXB Văn học.
21. Đỗ Lai Thúy (biên soạn 2001), Nghệ thuật như là thủ pháp (Lý thuyết chủ nghĩa hình thức Nga), NXB Hội Nhà văn, Hà Nội.
22. Thông Thiền, Thuận Hùng (2010), Huyền Trang hành trình sang Thiên Trúc, NXB Tôn Giáo.
23. Thích Tâm Thiện (2010), Thực tại Tính Không được nhìn nhận qua hai bình diện của biểu từ, http://thonyentroctu.blogspot.com
24. Trang Tử, Nam  Hoa Kinh, http://www.e-thuvien.com/forums
25/26. Kinh Thánh Tân Ước, http://www.e-thuvien.com/forums
27. Kinh Thánh Cựu Ước, http://www.e-thuvien.com/forums
28. Phật Pháp Đại Thừa, http://phatphapdaithua.com/#Home
29. Nguyễn Dữ, Truyền Kỳ Mạn Lục,  http://www.e-thuvien.com/forums
30. Michael Shermer (2010), Sự tuyệt chủng của con người kinh tế,  NXB Thời đại.
31. Bồ Tùng Linh, Liêu Trai Chí Dị, http://e-thuvien.com/forums
32. Trần Trọng Kim (2003), Nho giáo trọn bộ, NXB Văn học.
33. Alvin Toffler (2007), Đợt Sóng Thứ Ba, NXB Khoa học Xã hội.
34. David Dieamon (2009), Súng Vi Trùng và Thép, NXB Tri thức
35. Achaan Naeb, Giáo trình Thiền Minh Sát Tuệ, http://www.e-thuvien.com/forums
35. Osho (2004), Từ thuốc tới thiền, NXB Văn hóa Thông tin.
36. Thái Hữu Văn (2007), Trường Sinh học Nhân điện giảng giải (長生人體電能學-講義), http://humanenergytw.blogspot.com

 
          Lời tác giả:
          Nếu có mảnh chữ nghĩa nào được Ban Biên tập đăng lên, xin hiểu đây chỉ là những cảm nhận cá nhân, như là kiểu tư kiến, chỉ đọc mang tính giải trí thôi, không có dụng ý hay tham vọng gì. Bởi lẽ, chữ nghĩa không viết hết về cuộc đời. Nó không có quyền sở hữu chân lý. Trân trọng.
 

Tác giả bài viết: Môn sinh NGUYỄN CÔNG CẢNH (Hà Nội)

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 167 trong 37 đánh giá

Xếp hạng: 4.5 - 37 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây