Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 3)

Thứ ba - 30/07/2013 05:36

Chân trời không có gì và mặt trời vẫn mọc... (Kỳ 3)

Từ chân trời không có gì đến Mặt trời vẫn mọc là một quá trình con người khám phá không ngừng trên con đường tư duy và nhận thức thế giới khách quan. Tự nhiên vẫn làm đúng quy luật muôn đời của nó, chúng ta luôn phụ thuộc vào tự nhiên. Không khí chúng ta thở, nguồn nước chúng ta uống, thực phẩm chúng ta ăn, năng lượng chúng ta nhận khi Thiền... nó là gì nếu không phải là thiên nhiên.
 
Kính tặng những môn sinh Trường Sinh học quý mến.
 
(Tiếp theo)
          Thực tại vĩnh hằng
          Từ chân trời không có gì đến Mặt trời vẫn mọc là một quá trình con người khám phá không ngừng trên con đường tư duy và nhận thức thế giới khách quan. Tự nhiên vẫn làm đúng quy luật muôn đời của nó, chúng ta luôn phụ thuộc vào tự nhiên. Không khí chúng ta thở, nguồn nước chúng ta uống, thực phẩm chúng ta ăn, năng lượng chúng ta nhận khi Thiền... nó là gì nếu không phải là thiên nhiên. Vậy thiên nhiên cũng chính là chúng ta – một phần của thiên nhiên. Sự tiên đoán về ngày tận thế ngày 23 tháng 12 năm 2012 bảo rằng nhân loại sẽ bị hủy diệt (điều đó chưa xảy ra)? Vậy, giả sử nó đúng thì giờ này chúng ta đang ở đâu? Chúng ta cứu vớt được những gì? Những thành tựu khoa học bấy nay chúng ta tạo ra có trở thành vô nghĩa? Rốt cuộc, chúng ta cũng chỉ biết chấp nhận.


 
          Sóng thần, lũ lụt, động đất,... cứ liên tiếp xảy ra. Những tiến bộ của chúng ta về khoa học kỹ thuật không cho phép chúng ta xây nên một hành tinh khác rồi đèo bồng nhau lên đó, tất cả những máy móc hiện tại mà chúng ta tạo nên đều cần có năng lượng để hoạt động và duy trì. Con chim xây tổ, con chuột đào hang,... và con người xây những tòa cao ốc trọc trời. Mưa to, bão bùng làm tổ chim bị phá, nước lụt mênh mông làm ổ chuột bị ngập. Còn sản phẩm của con người có tính kiên cố cao hơn, khả năng thích nghi của con người tốt hơn nhưng đến một ngưỡng giới hạn nào đó con người cũng khó tránh khỏi tai họa. Khả năng dự báo đã khiến con người thoát khỏi nhiều sự cố đáng tiếc, thậm chí khi tham gia giao thông có người còn nói vui: “Về nhà mới biết mình sống”. Thế nên nhận thức của chúng ta về bản thân mình và về thế giới khách quan còn vô cùng giới hạn.
          Trong sự tồn tại về Thân có sự tồn tại về Tâm, trong cái Tâm mà đôi mắt của ta không nhìn thấy có nỗi sợ hãi, dục vọng, nỗi cô đơn, sự bất nhẫn... điều này ta hoàn toàn cảm nhận được. Chúng ta vừa nói đến từ Cảm Nhận, chúng ta khoan hãy nói về sự cảm nhận mang tính chất giác quan (nghe, nhìn, động chạm) chúng ta hãy đi vào chiều sâu của sự cảm nhận ví như tại sao khi vừa gặp gỡ lần đầu với một người nào đó bạn cảm thấy có điều gì đó bon chen, ích kỷ, bẳn tính. Hay lý do tại sao khi giao tiếp với một vị chân tu bạn lại cảm nhận được sự thanh thoát và thánh thiện. Từ “cảm nhận” đã thoát ly khỏi những giác quan cụ thể, nó trở thành một thứ giác quan tổng hợp. Đó là kết quả của kinh nghiệm sống, của sự nhạy cảm và thậm chí là cái mà người ta hay nói: “Giác quan thứ 6”. Chính giác quan này đã tác động đến cách nhìn nhận và chi phối cách chọn quan hệ của chúng ta là đề phòng cảnh giác hay hết mực tin yêu. Suy cho cùng tất cả cũng chỉ là giới hạn nhận thức trong từng giai đoạn cụ thể.
          Nhưng dù có giới hạn nào đi nữa, trong bản thân con người vẫn sâu thẳm những nỗi cô đơn và sự sợ hãi, chúng ta muốn bầu bạn, chúng ta cần tâm sự và sẻ chia cho nhau những đau khổ, vui buồn. Như Robinson Cruso làm bạn với con chó của mình trên hoang đảo, như chàng phi công lạc trên bầu trời nghẹn ngào khi phát hiện ánh đèn của đồng loại trên đất liền, như người già làm bạn cùng cây gậy... Từ khi ra đời, có một thứ là cô đơnsợ hãi đã bủa vây lấy con người mà bấy nay chúng ta tìm cách để thoát khỏi nó. Đó là nhân loại tính, là bản thể luận. Và tất nhiên chiếc lap-top hay chiếc ô-tô của bạn ở nhà, nó hoàn toàn không cần một “đứa thứ hai”, nó khác với đứa con đầu của bạn mong có em hay anh, chị. Chiếc ô-tô thì chỉ cần đổ xăng, mở khóa và hoạt động cho đến khi cần sửa chữa và chiếc máy tính cũng chỉ cần cắm nguồn và nhấn nút power cho đến khi nó cần gặp “bác sĩ” để xử lý sự cố...
          Sự cố và hỏng hóc của máy móc có thể thay thế bằng các bộ phận khác nếu nó không quá nghiêm trọng và không quá đắt tiền. Lãng phí là điều không nên. Nhưng nếu sự cố nghiêm trọng và linh kiện đắt đỏ so với giá của sản phẩm mới thì lý trí bảo ta nên đổi một cái máy mới. Điều đó khiến ta liên hệ đến bệnh tật trên cơ thể con người, không lẽ con cái của chúng ta cứ ho, sốt, cảm cúm, gẫy chân... thì ta lại mang bầu và sinh một đứa trẻ khác và vứt đám con bệnh hoạn này vào sọt rác? Nhưng nếu chúng mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo, vô phương cứu chữa hoặc chỉ cứu được phần thực vật mà không cứu được phần Người thì tốt nhất đừng quá đau khổ kiểu “trời đày” rồi than thân trách phận. Vấn đề chúng ta là sẽ thích nghi như thế nào và vượt qua nó ra sao, vấn đề chỉ là thời gian.
          Nhưng nếu chúng ta tin vấn đề “hậu con người”, nghĩa là tin vào phần linh hồn thì ta sẽ bớt đi đau khổ. Linh hồn ấy sẽ tự biết cách đi tìm cho mình một thân thể mới phù hợp với tần số giao động riêng và thích nghi với hoàn cảnh mới... Sự sống mới lại nẩy sinh. Đó là chuyện luân hồi, đầu thai, là quy luật của tự nhiên rồi. Sự thực là, nếu không có cơ thể khỏe mạnh, tâm lý bình thường thì sống kiếp người sẽ như một cực hình. Nếu chúng ta sống mà không có ích cho bất kỳ ai mà còn khiến người xung quanh cùng khổ thì hà tất níu kéo cỗ máy người đã hỏng hóc nặng nề ấy làm gì? Ta khoan chưa bàn đến chuyện những cỗ máy người bị đưa ra tử hình hoặc bị nhốt tù như thế nào.
          Thích nghi với hoàn cảnh
          Con người có sức chịu đựng phi thường, chẳng qua là con người thích nghi như thế nào về một thực tại đang diễn ra. Nhưng dù muốn nói thế nào, sự hiểu biết và giác ngộ khiến con người bớt đau khổ hơn khi gặp những sự việc diễn ra quá đột ngột, khi chưa kịp quen với hoàn cảnh mới.
          Một lần tôi có dịp nói chuyện với mẹ Việt Nam anh hùng Phan Thị Nại (1928) tại xã Điện Bàn, huyện Điện Ngọc tỉnh Quảng Nam. Trong chiến tranh mẹ đã chịu những sự tra tấn dã man của quân địch. Khi tôi hỏi: “Trải qua bao nhiêu gian lao vất vả, thử thách,... Cụ dũng cảm như vậy, chắc lúc ấy chẳng có điều gì làm cụ sợ hãi, liệu bây giờ có chiến tranh cụ có sợ không?”. Một chút yên lặng – Cụ trả lời: “Sợ chớ! Sợ tai họa, sợ con cháu mình chiến đấu và có dành chiến thắng hay không? Sợ chớ!” Câu trả lời của cụ làm chúng tôi ngạc nhiên và thấy mình quá non trẻ và bồng bột, chúng tôi không biết những đau khổ “nghiệm sinh” mà cụ đã trải qua. Chúng tôi lúc ấy chưa hiểu được an bình hạnh phúc là niềm mong mỏi tối hậu của con người. Ở thời bình, chúng ta sợ chiến tranh, chúng ta cầu nguyện quốc thái dân an, thế giới hòa bình và hữu nghị bởi vì... chúng ta chưa biết sẽ phải xoay sở với hoàn cảnh chiến tranh thế nào, chúng ta tỏ ra vụng về và yếu đuối hơn. Nỗi sợ hãi về tương lai giăng kín tâm hồn ta, sự thực con người ta vẫn thường sợ hãi khi nghĩ về ngày mai không như ý. Nhưng chính niềm tin lại vực chúng ta dậy, chính niềm tin gieo hy vọng về hạnh phúc mới. Thế nên mới có sự anh dũng hiên ngang của anh Nguyễn Văn Trỗi, mới có những người lính “thương nhau tay nắm lấy bàn tay” ra chiến trường bảo vệ biên cương dù “rải rác biên cương, mồ viễn xứ” vẫn nuôi ý chí bảo vệ Tổ quốc thân yêu để dành “nước mắt cho ngày gặp mặt”, cho ngày đoàn viên. Sự thật là, nếu không vì hoàn cảnh đẩy đưa thì cũng chẳng ai muốn tạc vào thế kỷ “dáng đứng của người anh hùng ngã xuống đường bay Tân Sơn Nhất” làm gì.


 
          Vấn đề của chúng ta là vấn đề của tồn tại và nó mang tính giai đoạn, chúng ta phải chấp nhận từng giai đoạn trôi qua dù nó ngắn hay dài, nhưng rồi thì nó vẫn cứ đổi thay không thể nào ngừng nghỉ. Đó là một sự chuyển hóa không ngừng. Một cuốn sách dài đến mấy cũng dừng lại ở một trang; Một kẻ giết người hàng loạt cũng phải dừng lại sau một vụ án cuối cùng,... Cả nỗi đau về thân xác và tâm hồn cũng dịu dần theo năm tháng... Tất cả chỉ mang tính giai đoạn, như một kỷ niệm của cuộc đời. Tôi muốn dùng từ kỷ niệm cho sự ra đời và từ chết đi của mỗi con người. Đối với những người lạc quan và giác ngộ thì họ xem sự xuất hiện của mình trên cuộc đời cũng chỉ là một “chuyến du ngoạn xuống hành tinh” mà thôi. Thiên hạ và các Thánh nhân nói về những điều ấy nhiều rồi. Vì chúng ta nôn nóng và tham vọng nên không chịu hiểu người và không tự hiểu mình.
 
* Mời xem tiếp: Kỳ 4
 

Tác giả bài viết: Môn sinh NGUYỄN CÔNG CẢNH (Hà Nội)

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 133 trong 30 đánh giá

Xếp hạng: 4.4 - 30 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây