Thầy giáo Thắm thoát khỏi bệnh mất ngủ kinh niên

Thứ tư - 09/08/2017 05:08

Thầy giáo Thắm thoát khỏi bệnh mất ngủ kinh niên

Chữa chạy một thời gian dài khắp các bệnh viện lớn nhỏ mà bệnh không chuyển biến, ông Thắm tỏ ra bi quan, mệt mỏi và chán nản, sức khỏe rất yếu. Nhưng nhờ sự động viên của vợ con, người thân, bạn bè, ông dần lấy lại tinh thần, nghiên cứu và theo học môn thiền Dưỡng sinh Trường Sinh học để chống chọi với bệnh tật và cuối cùng trời đã không phụ lòng người.

       Gặp ông Trần Hồng Thắm (67 tuổi, Giáo viên về hưu, trú tại Đồng Xuân, phường Xuân Hòa, thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc) khó có thể tin cách đây vài năm, ông từng là bệnh nhân mắc phải căn bệnh mất ngủ kinh niên (có khi cả tuần hoặc nửa tháng không ngủ được chút nào). Chữa chạy một thời gian dài khắp các bệnh viện lớn nhỏ mà bệnh không chuyển biến, ông Thắm tỏ ra bi quan, mệt mỏi và chán nản, sức khỏe rất yếu. Nhưng nhờ sự động viên của vợ con, người thân, bạn bè, ông dần lấy lại tinh thần, nghiên cứu và theo học môn thiền Dưỡng sinh Trường Sinh học để chống chọi với bệnh tật và cuối cùng trời đã không phụ lòng người.
 
 
Thầy giáo Thắm dần lấy lại tinh thần
từ môn thiền dưỡng sinh Trường Sinh học.

 
       Những ngày tháng chống chọi với bệnh tật
       Trao đổi với PV về câu chuyện của mình, ông Thắm cho biết nhiều khi vẫn không tin rằng có ngày mình lại được sống khỏe mạnh như thế này. Ông kể: “Lúc còn trẻ, tôi đi bộ đội 10 năm, đơn vị đóng quân ở Tây Nguyên. Thời gian này, cũng như nhiều đồng đội khác, tôi chịu ảnh hưởng của chất độc da cam (Dioxin), sức khỏe giảm sút đáng kể. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, trở lại quê hương tôi bắt đầu thực hiện ước mơ dang dở, đứng trên bục giảng dạy con chữ cho các thế hệ học trò. Những đêm thức khuya chấm bài, soạn giáo án trở thành thói quen của những người làm thầy. Cũng có thể do đặc thù nghề nghiệp mà khi về già tôi mắc phải căn bệnh mất ngủ kinh niên, có khi thức trắng cả tuần không chợp mắt.
       Uống cả thuốc ngủ liều cao nhưng không ăn thua, lại ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe nên dần dần không dám sử dụng nữa. Vì mất ngủ triền miên như thế nên cơ thể rất mệt mỏi, dễ sinh ra cáu gắt. Bên cạnh đó, bệnh đường ruột theo mấy chục năm có dấu hiệu ngày càng trầm trọng mặc dù tôi đi khám, chữa trị nhiều nơi. Ăn uống kiêng khem rất khổ sở nên có thời điểm tôi chỉ còn 46kg, rất gầy và xanh xao. Việc nghiện thuốc lào cũng ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe, vợ con can ngăn, bản thân thấy không tốt nên cũng quyết tâm cai, chôn điếu vài lần, mỗi lần vài ngày rồi lại lủi thủi đào lên vì không chịu được”.
       Mắc “hết bệnh này đến tật kia”, chạy chữa nhiều nơi mà không được, không những sức khỏe không khá lên mà giảm đi trông thấy, ông Thắm không nói ra nhưng cũng muộn phiền lắm. Nhìn thấy vợ con lo lắng, chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ cho mình mà thương. Nhiều lúc muốn đỡ đần công việc gì đó mà sức khỏe không cho phép nên sinh ra suy nghĩ và khổ tâm.
       Thấy chồng như vậy, vợ ông rất lo. Bệnh tật nhiều thì nhiều thật nhưng chưa đến mức nan y không thuốc chữa, cứ kéo dài thế này không chết vì bệnh mà sẽ chết vì tư tưởng không thông. Nghĩ vậy nên bà khuyên ông nên đi học ngồi thiền để cải thiện sức khỏe. Lúc đầu nghe đến ngồi thiền, ông giãy nảy, phản đối kịch liệt. Ông bảo: “Đến bác sỹ, bệnh viện, thuốc tây thuốc ta các kiểu mà không khỏi nữa là ngồi thiền. Chỉ ngồi thế mà khỏi bệnh thì ai chẳng ngồi, ai đến bệnh viện làm gì cho mệt mỏi, tốn kém”.
       Thấy ông Thắm phản đối kịch liệt, bà vợ không nói thêm gì nữa. Biết được lợi ích mà thiền mang lại, mắt thấy tai nghe nên bà quyết tâm thuyết phục ông bằng được. Sử dụng cách “mưa dầm thấm lâu”, mỗi ngày bà đều nói về thiền, nhẹ nhàng kể ông nghe về các trường hợp nhờ ngồi thiền mà thoát chết thần kỳ. Bà luôn cố gắng tìm những người mà ông có biết hoặc ở gần để có sức tác động. Dần dần, ông bắt đầu chú ý và hay hỏi bà về môn học này.
       Rồi một ngày đẹp trời, ông Thắm bắt đầu sưu tầm các tài liệu liên quan đến thiền Trường Sinh học và tiến hành nghiên cứu kỹ lưỡng. Ông Thắm bảo vợ: “Tôi sẽ học nếu nó có cơ sở khoa học và thực sự có tác dụng như bà nói. Trước tiên, tôi phải tìm hiểu về thiền đã”. Sau một thời gian miệt mài tìm hiểu, ông bắt đầu theo học thiền từ tháng 6 năm 2013.
       Sống vui, sống khỏe, sống có ích nhờ thiền
       Thời gian đầu mới theo học vì sức khỏe yếu nên ông Thắm tập luyện rất khó khăn, đau đớn đến mức vài lần muốn bỏ không theo nữa. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, người ta bệnh tật đau đớn gấp hàng trăm lần mình mà còn chịu được nên ông có thêm động lực để cố gắng. Khát khao được sống khỏe mạnh mà không phải phụ thuộc vào thuốc thang, vào người thân, khiến ông không ngừng nỗ lực mỗi ngày.
       Sau một thời gian tập luyện, sức khỏe ông Thắm bắt đầu có dấu hiệu phục hồi. Bệnh mất ngủ dần biến mắt, thay vào đó là những giấc ngủ dài và sâu. Ngủ ngon giấc nên tinh thần minh mẫn, cơ thể bớt mệt mỏi. Bệnh đường ruột chuyển biến khả quan, các cơn đau ít dần và mất hẳn. Việc ăn uống trở nên dễ dàng, không phải kiêng khem khổ sở như trước. Cân nặng từ 46kg tăng đến 62kg, trông da dẻ hồng hào, phong độ, trẻ ra. Sau 5 tháng miệt mài, ông Thắm không phải dùng đến các loại thuốc nữa, đặc biệt tinh thần rất tốt, lạc quan, yêu đời, sống tích cực và hướng thiện.
       Hiện nay, ông Thắm đã học đến Cấp 4 và vẫn có ý định học lên cấp cao hơn. “Thâm niên” 47 năm nghiện thuốc lào, nhiều lần đập điếu, chôn điếu không thể cai được vậy mà sau khi học thiền đến Cấp 4, ông đã tự bỏ được. Và, cũng từ rất lâu ông Thắm không đụng đến giọt rượu nào nữa. Chế độ ăn uống khoa học và tập luyện thiền hợp lý đã giúp ông Thắm lấy lại sức khỏe, sống vui và có ích. Mặc dù bệnh tật đã thuyên giảm đáng kể nhưng ông vẫn duy trì chế độ tập luyện thường xuyên, đều đặn mỗi ngày 3 lần, mỗi lần khoảng một giờ, theo nguyên tắc bản thân tự đề ra “Tập đúng, tập đều, tập đủ, tập đạt”. Nếu hôm nào bị cảm thời tiết, ông sẽ chủ động tăng thêm thời gian tập để bệnh nhanh khỏi.
       Thấy tác dụng tuyệt vời của thiền, ông Thắm và vợ đã giành toàn bộ tầng một căn nhà khang trang mình đang ở để làm chỗ tập cho bà con gần xa. Trước đây, khi thiền chưa phát triển rộng rãi như bây giờ, việc tìm được một nơi để tập luyện là một điều hết sức khó khăn. Vì là môn học tình thương, miễn phí và hiệu quả thực sự nên số người theo học thiền tăng theo cấp số nhân. Cần có những phòng học rộng rãi, có sức chứa vài chục người để mở lớp. 
       Nhận thấy khó khăn của những người đứng ra mở lớp, ông Thắm và vợ vui vẻ mời mọi người về nhà mình tập luyện. Ông còn lắp quạt trần, chỉnh sửa hệ thống đèn, đầu tư mua chiếu trải sàn… để phục vụ tốt nhất cho quá trình học thiền của tất cả mọi người. Vợ chồng ông luôn coi đó là việc nên làm. 
       Ông nói: “Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Công dụng của thiền là điều không còn nghi ngờ gì nữa, nhờ nó mà tôi sống khỏe mạnh, nhiều người khác thoát chết. Chính vì vậy, tôi luôn mong những người bị bệnh tật dày vò sẽ có cơ duyên đến với môn học này để lấy lại sức khỏe cho bản thân mà không tốn kém. Trên đời này còn nhiều hoàn cảnh rất khổ và đáng thương, mình giúp được đến đâu thì giúp. Con người sống để yêu thương mà, tôi vui với những việc ý nghĩa mà mình đã và đang làm được”.
 

Tác giả bài viết: PHAN ĐỖ

Nguồn tin: Gia đình & Pháp luật

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 74 trong 16 đánh giá

Xếp hạng: 4.6 - 16 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Châu Chí Linh

    Vợ thầy giáo Thắm là một cựu giáo chức. Cô tên Minh, số ĐT: 0979.101.007, hiện là Chủ nhiệm CLB Dưỡng sinh Trường Sinh học Xuân Hòa, TX Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc. Bạn đọc gần xa có thể liên hệ qua số ĐT của thầy giáo Thắm 0983.879.153 để được chia sẻ kinh nghiệm.

      Châu Chí Linh   tranchauchilinh@gmail.com   14/08/2016 11:00
Mã bảo mật   
. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây