Chuyện của người bệnh nằm liệt giường 20 năm khỏe mạnh nhờ Thiền Trường Sinh học

Thứ tư - 04/03/2015 05:12

Chuyện của người bệnh nằm liệt giường 20 năm khỏe mạnh nhờ Thiền Trường Sinh học

Gần 20 năm mang căn bệnh viêm da hoại tử, nhiều lần bệnh trở nặng phần da ở cổ chân căng cứng, nổi u và nứt toác. Thậm chí, hai bàn chân bị vi khuẩn ăn mòn trơ cả xương khiên cho Đinh Văn Đãng (sinh năm 1982, trú thôn Vô Ngại, huyện Mỹ Hào, Hưng Yên) phải nằm liệt giường, sống mà như chết. Thương con, gia đình đưa Đãng chạy chữa khắp trong Nam, ngoài Bắc nhưng không có kết quả. Đúng thời điểm đó, Đãng may mắn biết đến môn Thiền dưỡng sinh Trường Sinh học. Nhờ chăm chỉ tập luyện, chỉ sau 3 tháng, Đãng bất ngờ tự đứng lên và đi lại được…

       Gần 20 năm mang căn bệnh viêm da hoại tử, nhiều lần bệnh trở nặng phần da ở cổ chân căng cứng, nổi u và nứt toác. Thậm chí, hai bàn chân bị vi khuẩn ăn mòn trơ cả xương khiên cho Đinh Văn Đãng (sinh năm 1982, trú thôn Vô Ngại, xã Ngọc Lâm, huyện Mỹ Hào, Hưng Yên) phải nằm liệt giường, sống mà như chết. Thương con, gia đình đưa Đãng chạy chữa khắp trong Nam, ngoài Bắc nhưng không có kết quả. Đúng thời điểm đó, Đãng may mắn biết đến môn Thiền dưỡng sinh Trường Sinh học. Nhờ chăm chỉ tập luyện, chỉ sau 3 tháng, Đãng bất ngờ tự đứng lên và đi lại được…


 
        Bán cả gia tài để chữa bệnh cho con
       Câu chuyện của Đinh Văn Đãng không chỉ được các anh, các chị ở Câu lạc bộ Thiền Dưỡng sinh Trường Sinh học huyện Cẩm Khê, Phú Thọ chia sẻ và coi đó như một tấm gương mẫu mực về nghị lực của quá trình tự đẩy lùi bệnh tật mà còn là một điều “ngạc nhiên” về sự kỳ diệu mà phương pháp tự chữa bệnh từ Thiền dưỡng sinh mang lại.
       Ông Định Văn Quang (54 tuổi, bố của Đãng) cho hay, Thiền mang lại những điều kỳ diệu cho Đãng, nhưng chưa thể nói trước được điều gì, vì hiện nay mặc dù sức khỏe của Đãng đã khá hơn, bệnh tình cũng đã thuyên giảm nhưng chưa phải là đã khỏi bệnh hoàn toàn. Tuy nhiên, cũng phải khẳng định rằng, nhờ có Thiền dưỡng sinh Trường Sinh học mà con trai ông mới kéo dài được sự sống và sức khỏe đã được cải thiện như hiện nay.
       Ông Quang chia sẻ, trước đây ông từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên. Khi giải ngũ trở về mặc dù là bệnh binh, nhưng ông Quang không bị nhiễm chất độc màu da cam. Vì thế, khi sinh đứa con trai đầu long là Đãng, và cậu bị mắc căn bệnh hiếm gặp khiến ông Quang suy sụp tinh thần rất nhiều. Lúc mới sinh, Đãng cũng bình thường như bao đứa trẻ khác ở làng. Lên 5 tuổi, cơ thể Đãng bắt đầu có những thay đổi, cậu hay bị sốt, ăn uống không hấp thụ được, dẫn đến cơ thể bị suy dinh dưỡng nặng.
       Năm 1988, trên đầu Đãng bắt đầu xuất hiện những cái u lạ, chúng ngày một lớn dần khiến phần đầu của cậu bị biến dạng. Lo lắng, ông Quang đã cùng vợ đưa con lên bệnh viện Quân đội khám và điều trị. Tại đây, các bác sĩ chẩn đoán Đãng bị u thit4 trên đầu và yêu cầu tiến hành mổ ngay lập tức.
       Năm 1989, Đãng được các bác sĩ tại Bệnh viện Quân đội tiến hành phẫu thuật mổ u thịt trên đầu, thế nhưng chỉ một thời gian sau mổ, phần u thịt lại mọc lên gần như cũ. Vào năm 1993, ông Quang tiếp tục đưa con trai lên Bệnh việt Việt Đức mổ u thịt trên đầu lần thứ hai, nhưng cũng như lần trước, phần khối u ấy vẫn không hề có biến chuyển. Mỗi lần nhìn con trai đau đớn vì khối u quá lớn trên đầu, vợ chồng ông Quang lại rơi nước mắt. Thương con, ông bàn với vợ và quyết định bán hết gia tài chuyển vào Đắk Lắk sinh sống. Có được thêm chút tiền, năm 1995, sau khi vừa chuyển vào Nam, ông Quang lại đưa con lên bệnh xá Sư đoàn 33 ở Tây Nguyên để mổ. Lần này, phần u thịt trên đầu Đãng đã biến mất, thay vào đó, các u nhọt lại mọc khắp cơ thể cậu.
       Sau một thời gian chạy chữa, phần u nhọt trên cơ thể Đãng đã biến mất, nhưng một lần nữa căn bệnh lại phát xuống chân, khiến phần da ở hai cổ chân của Đãng bị khô cứng, rồi nứt toác. Phần mạch máu cứ thế nổi u lên rồi vỡ ra, thậm chí có thời điểm vi khuẩn làm hoại tử gần như hết lớp da chân, khiến ông Quang nhìn rõ từng khớp xương bàn chân của con trai. Bất hạnh chồng chất bất hạnh, người cha già lại lặn lội đưa con đi khắp các bệnh viện, hết Pasteur lại đến Bệnh viện Chợ Rẫy, nhưng các bác sĩ vẫn chỉ lắc đầu với căn bệnh mà con trai ông mắc phải.
       “Năm 2003, thằng bé bị bệnh rất nặng, không ăn uống được gì, mọi vấn đề sinh hoạt đều phải nhờ sự giúp đỡ của hai vợ chồng tôi. Lúc này, nó như là nằm chờ chết, sức khỏe yếu đi rất nhiều. Nghe người bà con nói chuyện ở ngoài Bắc có mấy ông thầy lang chữa bệnh rất tốt, cứ mang về thử biết đâu chữa lại khỏi. Thương con, một lần nữa chúng tôi lại bán tốc bán tháo hết số tài sản ở Tây Nguyên rồi đưa con về quê. Cũng may, thời gian về quê Đãng dùng thuốc Nam của một ông thầy lang ở Ba Vì, Hà Nội, hợp thuốc nên khỏe ra. Nhưng thuốc Nam cũng chỉ giúp Đãng cải thiện được sức khỏe một thời gian, sau đó bệnh tình lại nặng hơn” – ông Quang kể.
       Trở về từ cõi chết nhờ Thiền Trường Sinh học
       Ngồi nghe bố mẹ tâm sự về những căn bệnh quái ác mà mình đang gánh chịu, Đãng đột nhiên nấc nghẹn rồi bảo: “Em đã nhiều lần nói với bố mẹ rồi, bệnh của em không thể khỏi được. Gia đình không phải cố gắng làm mọi cách để chữa bệnh cho em làm gì, cái số của em nó vậy rồi. Thậm chí đã mấy lần em nói với bố rằng: “Cái chân của con chỉ bị hoại tử từ cổ chân trở xuống, hay bố yêu cầu các bác sĩ tháo khớp chân con đi cho con” nhưng bố không nghe. Bố nói rằng: “Còn nước thì còn tát, khi nào bố mẹ sức cùng lực kiệt thì thôi”.
       Mỗi năm, Đãng phải sống tại Bệnh viện Da liễu Trung ương khoảng 4 tháng, và mỗi năm cũng mất đến chừng ấy tháng căn bệnh khiến Đãng không thể đi lại được. Các mạch máu ở hai cổ chân cương cứng, nhiều lần tự vỡ ra, máu chảy lênh láng khắp nhà. Đúng vào thời điểm sức khỏe, tiền bạc kiệt quệ, tinh thần trở nên bế tắc, thì tình cơ, gia đình Đãng gặp một người công nhân tên là Vẹn, đang làm việc tại khu công nghiệp gần nhà. Anh Vẹn chia sẻ với Đãng và gia đình phương pháp chữa bệnh không dùng thuốc, và cũng không phải mất bất kỳ một khoản chi phí chữa bệnh nào. Đó là phương pháp Thiền dưỡng sinh Trường Sinh hop5c.
       “Em và gia đình nghĩ đó là tia sáng cuối cùng để cứu vớt cuộc đời mình. Em được giới thiệu lên Cẩm Khê, Phú Thọ để học vào đầu năm 2013. Những ngày đầu, mẹ phải cõng em lên đó, đôi chân bị hoại tử phải dùng màn để che lại tránh ruồi muỗi. Thấy em như vậy, mọi người và các thầy quan tâm lắm, ai cũng cảm thông và khích lệ. Chính sự quan tâm ấy cùng với nghị lực bản thân mà em quyết định theo học…” – Đãng tâm sự.
       Sau một tuần học lý thuyết về môn dưỡng sinh ứng dụng năng lượng Trường Sinh học và cách ngồi thiền, Đãng bước vào luyện tập. Mỗi ngày, cậu thiền đến 8 giờ đồng hồ với 3 lần tập vào các buổi sáng, trưa, chiều, thời gian đầu chủ yếu là nằm thiền. Đãng kể, khổ nhất là việc ngồi thiền, ngồi bất động một chỗ khiến vết thương ở chân Đăng đau nhức đến tê dại, cảm nhận như có hàng trăm con kiến đua nhau đốt vào xương thịt mình. Cơn đau này vừa dứt thì cơn đau khác lại ập đến, lúc thưa thớt, lúc dồn dập làm Đãng đã có lúc tưởng như không thể vượt qua…
       Kiên trì tập luyện với nguyên tắc “tập đúng, tập đều, tập đủ”, bệnh tình của Đãng có những chuyển biến tích cực. Sau một tháng tập luyện, phần da hoại tử đã liền lại, kỳ diệu hơn cả là Đãng đã tự đứng lên, rồi đi lại được. Sau 3 tháng đến với thiền và theo học đến lớp thiền cấp 3, Đãng thấy sức khỏe của mình thay đổi rõ rệt, cậu ăn được, ngủ được. Thời gian bệnh hoại tử da của Đãng năm 2014 từ 4 tháng, như thường niên, xuống còn 2 tháng, và cũng không nặng như trước. Đãng cho biết, hơn một năm nay, thuốc Đãng dung chủ yếu là thuốc bôi sát trùng vết thương hở, chú tuyệt nhiên không dùng bất kỳ một viên thuốc uống nào.
       “Lần đầu nghe nói đến môn Thiền Trường Sinh học, em cũng hoài nghi lắm. Nhưng khi được gặp các cô, các chú là những con người thật, nhờ thiền đã tự đẩy lùi được nhiều căn bệnh nan y mà không dùng đến thuốc, em mới dám tin. Lúc đó, em nghĩ rằng, mọi người làm được sao em lại không thể làm được? Nghĩ vậy nên em quyết tâm tìm đến với thiền. Sauk hi em đến với thiền, em thấy sức khỏe của mình được nâng lên, tự đẩy lùi được bệnh tật. Bây giờ, em đã lấy lại niềm tin cuộc sống và sẽ tiếp tục luyện tập, để được sống, để thấy được nụ cười trên gương mặt cha mẹ” – Đãng tâm sự.
 
   
Một kỷ niệm sâu sắc: Ngày 22 tháng 02 năm 2014, kết thúc khóa học Thiền ở CLB Dưỡng sinh Trường Sinh học Cẩm Khê, Phú Thọ là buổi chia tay đầy nước mắt giữa mẹ con Đinh Văn Đãng và các môn sinh (cũ và mới) ở đây. Bà Nguyễn Thị Toản, ở xã Xương Thịnh, Cẩm Khê, Phú Thọ đã xúc động đọc bài thơ tặng Đinh Văn Đãng. Mời quý vị cùng thưởng thức: http://truongsinhhocds.com/site/vi/news/Tho/Em-se-chien-thang-1462/

۞: ĐÀO SƠN

Theo: Gia đình & Pháp luật, số 18(170), ra ngày 02/3/2015.

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 81 trong 18 đánh giá

Xếp hạng: 4.5 - 18 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Phạm Đăng Trọng

    Hôm hoc cấp ba ngồi cạnh tôi là Đãng, em gầy gò, ốm yếu. Bác Thai hướng dẫn viên mời em đứng dậy và khuyên nên cố gắng tập đi, em đi lại mấy bước tuy chưa thẳng đứng song cũng là bước đi đầu đời thứ hai cho em. Mọi người có mặt trong lớp học đều cùng nhau vỗ tay nồng nhiệt, rưng rưng trong nỗi vui mừng chia sẻ. Mong em hãy cố gắng tiếp tục vượt lên...

      Phạm Đăng Trọng   tronghdndhy@gmail.com   10/03/2015 13:38

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây