Xướng họa: Vô cầu!

Thứ năm - 27/03/2014 05:38

Xướng họa: Vô cầu!

Vạn pháp vô thường giữa bể dâu Hương màu nhuận thắm có còn đâu? Được thời bình tĩnh đừng hăm hở Thất thế an nhiên chớ thảm sầu

        Bài xướng:
Vô cầu!

                    Vạn pháp vô thường giữa bể dâu
                    Hương màu nhuận thắm có còn đâu?
                    Được thời bình tĩnh đừng hăm hở
                    Thất thế an nhiên chớ thảm sầu
                    Đối cảnh trau lòng trong tợ ngọc
                    Chạm tình giữ ý sáng như châu
                    Quán soi chư tướng đều phi tướng
                    Nuôi dưỡng tâm yên – khỏi nguyện cầu!
 
LÊ ĐĂNG MÀNH
 


        Bài họa 12:
Vẫn mong cầu
 
                    Cuộc đời là bãi bể nương dâu
                    Biến động đổi thay cố định đâu?
                    Sung sướng sống tràn đầy hạnh phúc
                    Khổ đau sinh chất ngập u sầu
                    Chăm lo tâm đức như ngà ngọc
                    Gìn giữ lòng nhân tựa báu châu
                    Bụi bặm trần gian không vấy bẩn
                    Thái bình sông núi vẫn mong cầu…
 
LÊ TRƯỜNG HƯỞNG


        Bài họa 11:
Chơn thường
 
                    Cõi trần biến đổi giữa nương dâu
                    Chẳng tại chi mình, biết tại đâu
                    Thiên địa vô minh, vô thượng lạc
                    Thiện căn hữu khổ, hữu ưu sầu
                    Thiền duyên vạn pháp tâm như ngọc
                    Phật tính thiên năng trí tự châu
                    Chân thực sẽ thành điều diệu lý
                    Hòa trong đạo hạnh - những mong cầu.
 
LÊ VIÊN NGỌC


        Bài họa 10:
Phúc cầu
 
                    Trong cõi Ta-bà cuộc bể dâu
                    Tranh quyền đoạt lợi sẽ về đâu?
                    Lên voi danh vọng đời sung sướng
                    Xuống chó hàn vi chuốc nỗi sầu
                    Chớ đến chốn mờ tia xám hạt
                    Trở về nẻo sáng ánh hồng châu
                    Nhân duyên đang đợi người gieo đức
                    Thừa hưởng lộc ban thỏa phúc cầu.
 
TRƯƠNG MINH DIỆP


        Bài họa 9:
Sở cầu
 
                    Tạo hóa vần xoay biển hóa dâu
                    Mây chiều lơ lửng hỏi về đâu?
                    Lợi danh bọt nước tan trong cát
                    Vinh nhục rong rêu lẫn giọt sầu
                    Thành quách lâu đài tàn tích đá
                    Cung son điện ngọc phế hoang châu
                    Sinh từ cát bụi hoàn tro bụi
                    Huống vật ngoài thân lại sở cầu!
 
ĐẶNG BÍCH VÂN


        Bài họa 8:
Chăm cầu
 
                    Sự đời biển cả hóa nương dâu
                    Vật thể hữu hình nay ở đâu?
                    Thất thế chớ lo điều sỉ nhục
                    Được thời đừng tưởng hết u sầu!
                    Người khôn tích đức gom hồng ngọc
                    Kẻ dại buông mình lượm giọt châu!
                    Sự sống bền lâu nhờ đại phúc
                    An nhiên, hạnh ngộ bởi chăm cầu.
 
HUY PHƯƠNG


        Bài họa 7:
Vô cầu
 
                    Thôi về chăm chút ruộng nương dâu.
                    Buôn bán tranh giành chẳng thấm đâu
                    Chen lấn trường danh càng khổ luỵ
                    Xô bồ chợ lợi cũng thêm sầu
                    Thân hèn nào ước xa long ngọc
                    Phận mỏng đâu màng cáng phượng châu
                    Đèn Bụt soi cùng muôn vạn pháp
                    Vô sanh tánh lặng khỏi mong cầu!
 
TRẦN NGỘ
 
 
        Bài họa 6:
Tình đời vững chãi
 
                    Đất trời xoay chuyển mặc về đâu?
                    Tâm tưởng sáng trong lấp bể dâu
                    Xây dựng non sông hòa bốn biển
                    Sánh vai cường quốc khắp năm châu
                    Toàn cầu hội nhập tâm thêm khỏe
                    Thế giới ban giao dạ bớt sầu
                    Hào khí anh hùng dòng Lạc Việt
                    Nước nhà giàu mạnh ước mong cầu.
 
HỒ HẮC HẢI
 
 
        Bài họa 5:
Chớ phí thỉnh cầu
                  (Hoán vận)
 
                    Diệt ái, ly tham, há dễ đâu
                    Bao lần bãi bể hóa nương dâu
                    Gót son ngày ấy mưa không tủi
                    Đầu bạc giờ đây nắng lại sầu
                    Chứng quả Niết-bàn mang ánh ngọc
                    Trở về sinh tử gạt dòng châu
                    Hữu hình, hữu tướng đều hư vọng
                    Chẳng thấy Như Lai – phí thỉnh cầu!
 
ĐÔNG THÁI PHAN TỰ TRÍ
 
 
        Bài họa 4:
Hoa đất
                        (Ngũ độ thanh)
 
                    Nhân tình biển rộng trải ngàn dâu
                    Thế sự đêm dài tỏ dễ đâu!
                    Vững dạ trau dồi trong khổ hạnh
                    Bình tâm tỏa rạng giữa ưu sầu.
                    Trao lời thắm đượm vầng minh nguyệt
                    Giữ nết chân thành thể ngọc châu
                    Dẫu vạn ngàn chi về trả đất
                    Đời vui dưỡng tạo phải chăng cầu.
 
PHẠM DUY LƯƠNG
 
 
        Bài họa 3:
Vô cầu
 
                    Trần mê, thương hải hóa nương dâu
                    Sinh tử, mất còn, có khác đâu
                    Tỉnh tại an nhiên, không hớn hở
                    Tùy duyên định phận, chẳng âu sầu.
                    Vô tình, vô ý: Tâm xanh ngọc
                    Vô cảm, vô vi: Đức hồng châu
                    Vạn pháp xưa nay luôn vọng hiện
                    Như như bất thức: Thị vô cầu.
 
LÊ VĂN THANH
 
 
        Bài họa 2:
Thiển luận
 
                    Vô thường bể cả hóa nương dâu
                    Nay lở mai bồi có lạ đâu
                    Cờ đến tay ai người đó phất
                    Nạn lâm cảnh nọ kẻ nao sầu.
                    Lòng trong khéo giữ trong lòng ngọc
                    Ý đẹp năng mài đẹp ý châu
                    Tướng mạo chơn nguyên luôn tự tại
                    Tâm phi đắc nguyện tại vô cầu.
 
P.N. TRƯƠNG ĐÌNH ĐĂNG
 
 
        Bài họa 1:
Đích nguyện cầu
                       (Giữ nguyên hai từ cuối mỗi câu)
 
                    Thức ngộ vô thường chẳng bể dâu
                    Tâm đà vô ngã có còn đâu
                    Sắc không nào lúc mà hăm hở
                    Không sắc đâu khi lại thảm sầu.
                    Hiểu rộng thì bùn coi tợ ngọc
                    Muốn vừa nên cát cũng như châu
                    Tấm thân bất tịnh không phi tướng
                    Hỉ xả từ bi đích nguyện cầu.
 
TRẦN NHƯ TÙNG

        * Trân trọng kính mời quý vị đồng môn, các thi hữu và bạn đọc gần xa tiếp tục cùng họa bài thơ này. Bài họa xin vui lòng gửi vào địa chỉ e-mail: truongsinhhocds@gmail.com – Cám ơn!
 

Tác giả bài viết: CÂU LẠC BỘ TRƯỜNG SINH HỌC DƯỠNG SINH

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 159 trong 34 đánh giá

Xếp hạng: 4.7 - 34 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây