Ô Sào thiền sư và quan Thị lang Bạch Cư Dị

Thứ năm - 24/04/2014 05:49

Ô Sào thiền sư và quan Thị lang Bạch Cư Dị

Bạch Cư Dị im lặng, Ngồi cúi đầu nghĩ say. "Xin thầy cho tôi biết Lời Phật dạy là gì?"


               1
               Ở đời Đường, Trung Quốc
               Có thiền sư Ô Sào.
               Ô sào là tổ quạ,
               Tít trên ngọn cây cao.

               Người ta gọi ông thế
               Vì bà mẹ sinh ông,
               Thấy dị dạng, xấu xí,
               Không muốn bế vào lòng.

               Bà đặt vào tổ quạ
               Trên cây đại thụ già
               Ngay trước ngôi chùa cổ
               Có cây cối xùm xòa.

               Ông lớn lên ở đấy.
               Đêm, nó là giường nằm.
               Và ông thấy thoải mái
               Sống thế suốt nhiều năm.

               Sau đi tu, đắc đạo,
               Ông lại leo trên cây,
               Kê chiếc ván đủ rộng
               Ngồi thiền định suốt ngày.

               Có một ông quan lớn,
               Cũng là một thi hào,
               Đó là Bạch Cư Dị,
               Đi ngang nhà Ô Sào.

               Vốn không thích những kẻ
               Yếm thế, trốn cuộc đời,
               Thị lang Bạch Cư Dị
               Nói, ngửa mặt lên trời:

               “Phải chăng đất thiếu chỗ,
               Mà phải leo lên cây?
               Vừa nguy hiểm, vừa chối.
               Khéo không ngã có ngày.”

               Ô Sào thiền sư đáp:
               “Bẩm quan, chỗ của tôi
               An toàn và chắc chắn
               Hơn chỗ quan đang ngồi.”

               “Kiệu tôi rộng, thoải mái – 
               Bạch Cư Dị hỏi ông – 
               Tôi thấy nó chắc chắn.
               Sao ông bảo là không?”

               “Bẩm quan, là quan lớn,
               Quan chỉ dưới mấy người
               Nhưng trên cả trăm họ
               Như quan biết, thói đời.

               Trên yêu thì dưới ghét,
               Được vua thì mất dân.
               Thành ra quan ở giữa
               Khó lòng mà yên thân.

               Chỗ của quan là thế –
               Kê trên lưỡi người đời.
               Hỏi làm sao chắc chắn
               Bằng cây này của tôi?”

               Bạch Cư Dị im lặng,
               Ngồi cúi đầu nghĩ suy.
               “Xin thầy cho tôi biết
               Lời Phật dạy là gì?”

               “Phật dạy: Không làm ác.
               Chỉ được làm điều lành
               Và thường xuyên thanh lọc
               Ý nghĩa và lòng mình.”

               “Điều ấy thì con trẻ
               Lên ba đã thuộc lòng.”
               “Thưa, hỏi ngài, người lớn,
               Có luôn làm được không?”

               
2
               Ông quan – nhà thơ – ấy,
               Giàu có và thanh cao,
               Nghe nói sau dâng lễ
               Làm đệ tử Ô Sào.    
 
Hà Nội, ngày 28 tháng 4 năm 2012

Tác giả bài viết: THÁI BÁ TÂN

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 97 trong 23 đánh giá

Xếp hạng: 4.2 - 23 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây