Cô Loan chiến thắng bệnh nan y nhờ Thiền Trường Sinh học

Thứ ba - 11/04/2017 05:08
Trong những lần công tác tại thành phố Đà Lạt, chúng tôi đã nghe kể nhiều về bệnh tình của cô Phạm Thị Thu Loan, Phó Chủ nhiệm CLB Dưỡng sinh Cộng đồng Thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Cô Loan kiên trì ngồi thiền tiếp nhận năng lượng và cô đã chiến thắng được bệnh tật nan y.
Cô Loan chiến thắng bệnh nan y nhờ Thiền Trường Sinh học
       Sau khi đẩy lùi được bệnh tật nan y, cô Phạm Thị Thu Loan đã dành trọn phần đời còn lại để hằng ngày hỗ trợ năng lượng giúp đỡ cho những người ở địa phương mình đang vật vã với những cơn đau vì bệnh nặng.
       Qua ánh mắt nhìn thân quen và trìu mến, cô Loan đã kể lại với chúng tôi: “Tôi sinh ra và lớn lên ở thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Sau khi tốt nghiệp Đại học và lập gia đình năm 1999, tôi làm việc cho một công ty nước ngoài và đã có được hai cháu gái, cháu lớn học lớp 12 cháu nhỏ học lớp 5”.
        Tai họa ập đến và chặng đường gian nan đi tìm... bác sĩ
       Gia đình cô Loan đang sống vui vẻ và hạnh phúc, nhưng sau khi sanh đứa con thứ hai, thì cô xuất hiện những cơn đau lưng dữ dội. Cứ tưởng đây là những cơn đau lưng sau khi sanh, nhưng càng ngày cơn đau cứ kéo dài, gia đình chồng cô đã quyết định đưa cô vào TP Hồ Chí Minh khám bệnh. Ngày 22-8-2012, bác sĩ đã phát hiện cô bị khối u ác tính ở trong... xương. Bác sĩ Võ Văn Sỹ ở Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP Hồ Chí Minh bàn với anh Cường (chồng cô Loan) là nên sang Bệnh viện Ung bướu để xạ trị, khi nào khối u gom nhỏ lại rồi quay về ông sẽ mổ. Khi qua Bệnh viện Ung bướu thì họ không xạ trị mà vô hóa chất được 5 tia. Trong lúc này đầu óc cô Loan cứ nghĩ xạ trị cho gom vào để được mổ.
       Một người chị mách lại cho cô Loan là ở Bệnh viện Trung ương Huế chữa ung thư giỏi. Gia đình chồng cô đã đưa cô đi ra Huế để chữa bệnh. Cũng nhờ quen biết nên cô đã được ưu tiên xạ trị trước. Sau khi xạ trị được 25 tia thì cô Loan không thể đi lại được nữa, phải dùng xe lăn hoặc người nhà dìu đi lại nhẹ trong nhà. Sau khi xạ trị xong, gia đình xin được mổ tại Bệnh viện Trung ương Huế, nhưng bác sĩ bảo không đủ thiết bị để mổ nên gia đình chuyển cô vào lại Bệnh viện Chấn thương chỉnh hình TP Hồ Chí Minh. Gặp được Bác sĩ, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Võ Văn Thành – người nổi tiếng ở chuyên môn và sự khó tính (người đầu tiên xác lập quan hệ hai Hội Chấn thương chỉnh hình Việt Nam và Hội Hàn lâm Phẫu thuật viên Chấn thương chỉnh hình Mỹ, hình thành Chương trình Huấn luyện Chuyên khoa Kết hợp Lý thuyết và Lâm sàng về dị tật vẹo còng cột sống, phẫu thuật thay khớp và phẫu thuật nội soi khớp cho các bác sĩ trên toàn quốc), vợ chồng cô nghĩ gặp được bác sĩ giỏi là mình được cứu sống rồi. Thế là gia đình cho cô nhập viện.
       Làm thủ tục nhập viện xong thì Bác sĩ Thành đi công tác nước ngoài đến hơn 20 ngày sau mới quay về. Trong suốt những ngày chờ đợi mỏi mòn, ngày nào các bác sĩ ở đây cũng đến kiểm tra, cho đi chụp phim, điện tim, chụp phổi, v.v,... Sau đó là uống thuốc giảm đau đợi Bác sĩ Thành trở về.
       Ngày Bác sĩ Thành về, cô rất vui mừng, nhưng xin vào gặp được thì Bác sĩ đã la cô một trận: “Ai bảo đi xạ trị mà đi xạ trị? Trước đây chữa ở đâu thì về đó chữa”. Và, Bác sĩ Thành đã không nhận điều trị cho cô chỉ vì đã xạ trị rồi thì không mổ được... "NO WAY". Sau đó một ngày, các bác sĩ khám lại một lần nữa, kết quả chẩn đoán là khối u ung thư đã di căn đến gan và lên não... “NO WAY”. Bác sĩ không mổ... trả về.
       Gia đình cầu cứu Bác sĩ Ngân ở ngoài Huế, và đã được Bác sĩ Ngân giới thiệu Bác sĩ Võ Văn Nho ở một Bệnh viện Quốc tế tại Phú Nhuận, TP Hồ Chí Minh. Vào bệnh viện này, mọi chi phí được tính bằng... USD. Vừa vào đăng ký, cô Loan được tư vấn, Bác sĩ Nho xem phim và các kết quả xét nghiệm đã nói ngay rằng ca mổ có thể thành công đến 80%. Lần thứ 2, sau đó một tuần lễ gia đình vào hỏi thì Bác sĩ bảo ca mổ sẽ thành công 50%... và sau đó ông nói chỉ có thể thành công 20% (!?). Như vậy, cuối cùng Bác sĩ bảo là không mổ được, cứ để như vậy, đi tới đâu hay tới đó, chứ mổ rồi nó cũng mọc lại,... Thôi! Có khi nằm một chỗ chờ... chết.
       Trời đất như quay cuồng đổ sụp, không còn một tia hy vọng nào nữa, hai vợ chồng cô Loan thất thểu ra về trong vô vọng. “Hết rồi không còn chỗ nào chữa cho mình được đâu, chỉ về nhà chờ ngày chết thôi.” Gia đình đưa cô về lại nhà, lúc nầy thân xác cô vô cùng đau đớn, đau khắp cả người, mỗi khi đi lại thì phải có người cõng hoặc ngồi xe lăn có người đẩy. Cô Loan phải chấp nhận những cơn đau đớn thường xuyên hàng ngày để chờ... ra đi theo tổ tiên.
        Vươn lên chiến thắng bệnh nan y nhờ... Thiền
       Cô Loan tâm sự: “Tôi không còn một tia hy vọng nào nữa, vậy thì mình nằm đây chờ ngày chết thật sao? Ôi! Quá đau buồn. Nhiều người thân, chị em, bạn bè đến thăm an ủi như muốn chia tay trước lúc... lâm chung”. Giữa lúc ai cũng buồn thì có cô em dâu đến động viên an ủi là “Chị không còn nơi nào cứu chữa nữa rồi. Vậy chị nên đến học môn Dưỡng sinh Trường Sinh học, rồi chịu khó tập ngồi thiền, biết đâu ở đó họ giúp chị khỏe và bớt bệnh thì sao”. 
       Cô Loan lúc nầy như người bị chết đuối ở dưới nước vớ được cây khô thì nắm lấy, chứ đâu còn con đường nào nữa mà đi. Mặc dù cũng không tin lắm, nhưng gia đình vẫn đưa cô đến TP Đà Lạt tham gia lớp Hướng dẫn Căn bản Cấp 1 & Cấp 2 môn Dưỡng sinh Trường Sinh học, từ ngày 22 đến ngày 27-7-2013. Qua sáu ngày học về, cô cảm thấy người nhẹ đi nhiều và cũng bớt đau nhức trong xương cốt như lúc trước. Tuy ngồi không được như mọi người nhưng cô Loan luôn cố gắng kiên trì tập luyện. Sau thời gian 3 tháng thì cô đã tự vịn vách đi lại được, rồi cô tự đi lại một mình. Nhưng lúc nầy thì cái lưng cô nằm ở một bên, còn cái mông lại nằm ở một bên,...
       Sau 3 năm tập luyện kiên trì, cô Loan được sự quan tâm của các cô chú trong suốt thời gian tập luyện và cái lưng cô tự nhiên đã thẳng trở lại như xưa, bệnh tật đã lùi xa. Từ đó, cô Loan thường xuyên tham gia giúp đỡ học viên mới và cùng với CLB hỗ trợ năng lượng giúp đỡ người bệnh. Nhờ cố gắng tập luyện tốt và hăng hái tham gia hỗ trợ năng lượng nên bệnh tình trong người cô Loan ngày càng bớt nhiều, sức khỏe hồi phục và tăng lên. Cũng từ ngày tập luyện Dưỡng sinh Trường Sinh học, cô Loan không đi vào TP Hồ Chí Minh khám bệnh nữa và đặc biệt là trong suốt quá trình tập luyện cô cũng không uống thuốc nữa mà người vẫn khỏe cho đến hôm nay. 
       Thế rồi, năm tháng qua đi bệnh tật bớt dần mà không thấy tái phát, cô Loan được tham dự các lớp cấp cao hơn do chú Trần Văn Mai ở Bình Dương hướng dẫn và trực tiếp khai mở luân xa. Ngày ấy, tình hình còn khó khăn nên có những lớp cô phải cố gắng đi đến tận Nha Trang (Khánh Hòa) để theo học.
       Cô Loan chia sẻ thêm: “Chính môn Trường Sinh học này đã cứu sống tôi, không tốn một đồng bạc nào, nên bây giờ tôi đã toàn tâm toàn ý cùng với gia đình chồng của cháu tình nguyện bỏ tiền xây dựng một cái sảnh trong khuôn viên nhà, chừng khoảng 70m² dành cho bà con đau ốm về đó ngồi tập luyện”. Hằng ngày, ai đau bệnh đến đây cũng được cô Loan hỗ trợ năng lượng giúp họ. Ngoài ra, bất cứ ai, ở đâu, bất kể ngày hay đêm nếu cần đến là cô Loan sẽ đến ngay để hỗ trợ năng lượng phụ giúp.
       Tuy nhiên, việc cô Loan hỗ trợ năng lượng chỉ là phụ giúp cho mọi người có thêm sức lực, còn việc có khai thông được bế tắc, bớt đau bớt bệnh hay không thì còn phải do ý chí của mỗi người tự tập luyện vươn lên. Với môn học này, không ai có thể giúp được mình ngoài việc chính mình vượt lên tất cả. Hễ nơi nào có mở lớp học dành cho học viên mới là cô Loan có mặt. Cô đưa học viên đến để học và tập luyện, nếu có ai cần giúp đỡ là cô sẵn sàng.
 
       (Ghi theo lời kể của cô Phạm Thị Thu Loan, sinh năm 1975, ngụ tại số 175, Nguyễn Trãi, Thị trấn Liên Nghĩa, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. ĐT: 01255.025.268)

Tác giả bài viết: NGUYỄN THANH NAM (Tây Sơn, Bình Định)

Chú ý: Việc đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác mà không ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com là vi phạm bản quyền

Tổng số điểm của bài viết là: 60 trong 13 đánh giá

Xếp hạng: 4.6 - 13 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   
. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây