Nụ cười sau cơn mê

Thứ hai - 25/04/2016 05:09

Nụ cười sau cơn mê

Đặt ngòi bút xuống với bao dòng cảm xúc, tôi viết nên câu chuyện của chính mình.

       Đặt ngòi bút xuống với bao dòng cảm xúc, tôi viết nên câu chuyện của chính mình. 
       Sau bao năm nằm trong bệnh viện, tôi sống chung với căn bệnh lao khớp. Điều trị tại Quân y Viện 268, Quân khu 4, tôi đi lại chỉ bằng đôi nạng gỗ do dính khớp. Sau một thời gian, tôi được chuyển vào bệnh viện trung ương Huế để phẫu thuật. Nỗi buồn hiện rõ trên khuôn mặt gầy gò của người lính năm xưa đã từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Trị Thiên. Lăn lội với cuộc sống biết bao khó khăn tôi lại phải chịu đựng thêm sự dày vò của căn bệnh này. Tôi tự động viên mình (đố ai mà thoát chết), thử vào Thành phố Hồ Chí Minh một lần cho thỏa mãn.
       Hành trang đi tìm lại niềm vui, chả có gì ngoài 20 viên thuốc giảm đau. Vừa đến Sài Gòn vào buổi sáng thì tôi bất tỉnh. Mở mắt ra thì tôi đã thấy mình nằm trong Bệnh viện Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh do ngộ độc thuốc. Sau 6 tháng điều trị, giải độc rồi tôi cũng được ra viện. Cầm bệnh án trong tay tôi nghẹn ngào không nói nên lời. Về đến nhà, tôi tuyệt vọng vô cùng, tưởng rằng cuộc sống này sẽ dừng lại ở đây. Nhờ sự động viên của bạn bè, người thân tôi đến với Trường Sinh học, may ra,…
 
 
 
       Tháng 8 năm 2012, tôi được học lớp Căn bản Cấp 1 và Cấp 2 tại Gio Linh. Tôi thấy đây không phải là môn học mang tính dị đoan mà dựa trên cơ sở khoa học đúng đắn. Tôi mừng lắm! Lần đầu tập thiền 30 phút là ngất ngư, giảng huấn kết thúc ôi mừng quá. Cứ cố gắng dần, tôi đã vượt qua. Đến nay, ngồi  thiền một vài tiếng là chuyện bình thường với tôi. Nụ cười đã hé trên đôi môi và gương mặt tôi trở nên rạng rỡ hơn nhiều. Sau một thời gian tập, giờ đây tôi đã có thể tự chữa bệnh cho bản thân và còn có thể phụ hỗ trợ năng lượng cho người khác nữa. Qua cơn mê, tôi cùng các cụ từ các bệnh viện trở về cùng vào Trường Sinh học tập thiền. Cứ chiều chủ nhật hàng tuần chúng tôi tập thiền xong lại vui đùa như trẻ thơ trong ánh bình minh Dốc Miếu.
 
Gio Linh, tháng 3 năm 2016

۞: Môn sinh TRẦN ĐÌNH TRỞ (Gio Linh, Quảng Trị)

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 68 trong 16 đánh giá

Xếp hạng: 4.3 - 16 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Nguyen Hung Anh

    Chuyện của bác cứ như cổ tích vậy. Tôi tâp được 3 tháng cũng có tiến triển tốt, song chân còn đau lắm, không ngồi lâu được. Các bác có bí kíp gì giúp cho tôi với !

      Nguyen Hung Anh   hunganhbavi@gmail.com   27/06/2016 14:29
. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây