Một con người từ cõi chết trở về

Thứ năm - 03/03/2016 05:15

Một con người từ cõi chết trở về

Một mùa xuân nữa lại về. Đất trời vào xuân, tôi thấy mình cũng đang hồi xuân trở lại. Tôi yêu đất trời, yêu cuộc sống biết bao.

       Một mùa xuân nữa lại về. Đất trời vào xuân, tôi thấy mình cũng đang hồi xuân trở lại. Tôi yêu đất trời, yêu cuộc sống biết bao.
       Trước đây tôi bị rất nhiều bệnh: suy tim độ 3, cao huyết áp,... sức khỏe giảm sút khá nhiều. Cuộc sống của tôi gắn liền với bệnh viện. Các bác sĩ ở bệnh viện Bạch Mai đã bảo tôi chỉ còn 1/3 sức khỏe. Những cơn đau tim hành hạ tôi ngày càng nhiều lên. Ốm đau chẳng làm được gì khiến tôi bi quan. Nhiều đêm đau đớn vô cùng tôi không thể nào ngủ được. Mặc dù là 1 – 2 giờ đêm, tôi trở dậy rồi đi dạo quanh làng, tôi đi nhiều, đi nhanh, đi cho chết. Tôi chọn đi đường chính, vì nếu có chết cũng có người thấy xác tôi, chứ đi đường nhỏ nếu chết chó nó ăn xác thì tội lắm.


 
       Nhưng  rồi may sao, cơ duyên mới đã đến với tôi. Được người quen giới thiệu, tôi đã đi học lớp Trường Sinh học ở CLB Xứ Đoài (thị xã Sơn Tây), do chú Điều từ Đắk Đoa, Gia Lai ra hướng dẫn. Tôi chỉ là tò mò thử xem sao, chứ thực ra tôi cũng chưa tin lắm. Người bệnh như tôi, bệnh viện trả về, vô phương cứu chữa, thì có gì để mất mà không thử cơ chứ. Ngày đầu, tôi hết sức ngỡ ngàng, lớp học không thu học phí. Tôi bán tín bán nghi: liệu có khỏi không, hay là họ có mục đích, âm mưu gì? Người bệnh nặng như tôi có bán nội tạng cũng không ai thèm mua thì sợ gì chứ?
       Buổi học đầu tiên với tôi rất vất vả, đau chồn lưng, tim tôi như vỡ vụn,... Tôi lại nghĩ, thôi thì phải cố gắng, cố gắng ngồi để chết. Chết thế này, chết ở ngay tại nhà mình, thì cái chết này còn sướng hơn. Sáu ngày học qua đi chóng vánh, rồi sau gần 3 tháng tôi kỳ công tập luyện. Kỳ lạ thay, cứ như trong chuyện cổ tích, tôi thấy mình khỏe mạnh, những cơn đau tim chạy trốn đâu hết. Tôi cứ ngỡ đang mơ.
       Kỳ diệu thay, một môn học kỳ diệu với những con người như thể ở trên trời có sứ mạng cao cả mang môn học tình thương cứu giúp những người bệnh như tôi. Bà con ở thôn Phụ Khang, xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây quê tôi, ai cũng sững sờ ngạc nhiên trước tôi: Một con người từ cõi chết trở về. Tôi mang ơn môn học, tôi nguyện đem hết sức mình giúp cho bà con quê tôi đến được với môn học thần kỳ này.
          

۞: Môn sinh PHAN THANH NGỌC (Thôn Phụ Khang, xã Đường Lâm, TX Sơn Tây, Hà Nội)

Chú ý: Quý vị đăng lại bài viết ở Website hoặc phương tiện truyền thông khác xin vui lòng  ghi rõ nguồn http://truongsinhhocds.com -Cám ơn!

Tổng số điểm của bài viết là: 78 trong 19 đánh giá

Xếp hạng: 4.1 - 19 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây