Hàng ngày tập đều - Bận mà khỏe vui

Thứ tư - 14/11/2012 06:13

Hàng ngày tập đều - Bận mà khỏe vui

Trước đây tôi bị quá nhiều bệnh, gai cột sống, thoái hóa đốt sống cổ, đau thần kinh tọa, thần kinh tim, đau bao tử, máu nhiễm mỡ, viêm họng mãn, thường hay trúng gió nặng và say tàu xe nặng mỗi khi đi đâu xa,… Bệnh khởi phát từ năm 1969, nhưng đau đến mức không đi lại được, chỉ nằm một chỗ từ năm 1993. Tôi đã điều trị đủ các thầy thuốc Đông y, Tây y, vật lý trị liệu ở Sài Gòn nhưng bệnh chỉ giảm ở trạng thái: Ngồi được nhưng không tự đứng lên được, nếu có người dìu đứng lên đi thì chỉ đi thẳng được vài bước. Bệnh tình như thế thật chán ngán.


          Trước đây tôi bị quá nhiều bệnh, gai cột sống, thoái hóa đốt sống cổ, đau thần kinh tọa, thần kinh tim, đau bao tử, máu nhiễm mỡ, viêm họng mãn, thường hay trúng gió nặng và say tàu xe nặng mỗi khi đi đâu xa,… Bệnh khởi phát từ năm 1969, nhưng đau đến mức không đi lại được, chỉ nằm một chỗ từ năm 1993. Tôi đã điều trị đủ các thầy thuốc Đông y, Tây y, vật lý trị liệu ở Sài Gòn nhưng bệnh chỉ giảm ở trạng thái: Ngồi được nhưng không tự đứng lên được, nếu có người dìu đứng lên đi thì chỉ đi thẳng được vài bước. Bệnh tình như thế thật chán ngán.
          Sau đó tôi được bạn bè giới thiệu đi học môn Khí công Thái cực quyền. Thầy hướng dẫn từng chi tiết nhỏ như: Tay vịn cửa sổ nâng một bàn chân lên khỏi mặt đất rồi hạ từ từ xuống theo nhịp hít thở. Một tháng sau chân tôi mềm ra và tự mình điều chỉnh đi lại được. Tiếp theo thầy hướng dẫn tôi các bước đi cơ bản để nhập môn Thái cực quyền. Sau 3 tháng tập luyện tôi đã đi được bài “Thái cực quyền giản hóa 24 thức” và bài “Thái cực kiếm 32 thức”. Về Vũng Tàu, bạn bè ai cũng ngạc nhiên và rủ nhau đến nhà tôi cùng tập. Kết quả rèn luyện Khí công Thái cực quyền làm các cơ bắp rắn, khỏe, mềm dẻo,… nhưng các bệnh chuyển rất ít, riêng say tàu xe và trúng gió thì vẫn không giảm chút nào.
          Năm 2006 tôi được biết đến bộ môn Thiền Trường Sinh học tại TP Vũng Tàu. Thực ra tôi không hiểu một tý gì về Thiền, thậm chí đôi lúc còn nghĩ là mê tín dị đoan. Sau khi lên lớp học được chú Bảy Hạnh hướng dẫn lý thuyết và mở Luân xa, tôi vẫn còn mơ hồ lắm. Mỗi khi ngồi tập cả cô thể cứ xoay đảo như người xay lúa, đau chân đến cùng cực, ngồi được 15 phút là lưng đau, chân đau, đau tất cả. Mỗi lần ngồi tập là cái đau ập tới, tôi cứ tưởng như ung nhọt sắp vỡ, đầu gối đau như ai cầm dùi nhọn chọc vào, hai bên mông cứ thốn lên như ngồi trên bàn chông. Tôi phải lấy hình ảnh các chiến sỹ trong “chuồng cọp” ở Côn Đảo để tự răn mình và lấy bài thơ “Con cá chột nưa” của Tố Hữu để luyện chí. Nếu bỏ cuộc là mình thua bệnh tật – Nghĩ vậy, tôi cố gắng và dần dần ngồi được 30 phút, 40 phút, 50 phút. Thời gian này tôi được chú Bảy Hạnh, chú Hai An, chú Hai Trinh, chú Chín Sửu,… thường xuyên tư vấn, giúp đỡ, phụ bệnh nên tôi vững tin để tập luyện. Lúc này tôi không còn trúng gió và đã hết sốt vì viêm họng.
          Sau hơn ba tháng tập luyện tôi được gọi đi học lớp Âm Dương ở Dầu Tiếng, Bình Dương. Tôi mừng vì có dịp được học hỏi thêm nhưng lại lo vì không ngồi được 60 phút để thử lực. Trên đường đi và về tôi bị say xe nặng, mỗi lần lên xe cảm giác say ập đến làm tôi rất sợ. Về nhà tôi quyết tâm ngồi tập theo kiểu kiết già và vươn lên trên 60 phút mỗi lần. Nhờ cách ngồi này mà cánh tay tôi vốn đau nặng nâng lên đặt xuống rất khó khăn (do thoái hóa đốt sống cổ) chỉ một thời gian ngắn sau đã khỏi hẳn.
          Sân tập Dưỡng sinh Thái cực quyền của tôi vẫn duy trì với 22 người đủ các loại bệnh. Nếu ai bị đau ở ngoài sân, tôi phụ bệnh cho là hết, đứng dậy lại bắt đầu vào tập. Cả 22 người này đều được học qua lớp Nâng cao Bậc II Trường Sinh học. Họ thấy có kết quả nên rất hăng say tập luyện cả hai bộ môn Thái cực quyền và Trường Sinh học Năng lượng.
          Tôi nhận phụ bệnh cho một cô gái mắc chứng bệnh khá nan giải. Bệnh viện kết luận cô ấy bị khối u tuyến Tùng và tuyến Yên, kinh nguyệt kéo dài triền miên và sữa tiết ra liên tục, kém ăn, mất ngủ, sợ gió lạnh,… Sau 20 ngày cô ấy tự tập luyện có sự giúp đỡ phụ bệnh thì kinh nguyệt đã dần trở về chu kỳ (tuy chưa được đều lắm), không còn tự tiết sữa nữa, không cần mặc áo lạnh 24/24 như trước.
          Đang lúc giúp mấy ca bệnh nan giải thì tôi được gọi đi học Cấp III ở Phù Cát, Bình Định. Tôi lo lắm, lo đi đường say xe như lần trước thì chắc không trụ nổi suốt chặng đường dài. Nhưng lạ thay, cả lúc đi lẫn khi về tôi đều khỏe, không hề say xe, ăn ngủ trên xe bình thường suốt chặng đường từ Vũng Tàu đi Bình Định hơn 800 cây số làm ai cũng ngạc nhiên. Tôi mừng quá, tôi đã hết bị trúng gió và hết say tàu xe rồi. Các bệnh: đau bao tử, máu nhiễm mỡ, đau răng, đau lưng nay cũng không thấy đau trở lại nữa. Riêng bệnh viêm họng mới thật ly kỳ, bệnh “xổ” ra hai lần thì cả hai lần đều khạc ra máu rất đáng sợ. Những lúc như vậy tôi vẫn yên tâm tập luyện, tôi đã tin tưởng ở bộ môn này rồi nên cứ chịu khó ngồi Thiền thay cho việc dùng thuốc nên bệnh tự hết. Hiện nay sức khỏe tôi rất tốt, mỗi ngày 2 cữ ngồi Thiền, tối thiểu mỗi cữ cũng ngồi được trên 60 phút và hàng ngày tôi vẫn cùng bạn bè ra sân tập Thái cực quyền 2 buổi sớm tối. Thời gian tập luyện, phụ bệnh, đến lớp và làm việc nhà hàng ngày đều đã kín hết – Bận nhưng mà khỏe, vui.
 
 
Từ một bệnh nhân nằm liệt giường, bây giờ bà Cự tập võ như thế này

          Bây giờ tôi mới cảm nhận được những điều thầy dạy là đúng: “Ăn ít, ngủ ít, nói ít và Tâm rộng mở, để có một Tâm lực lớn giúp ích cho mọi người”. Câu nói đó đang ăn sâu vào tâm thức của tôi, khiến tôi càng phải cố gắng tập luyện nhiều hơn. Tôi tâm đắc:
                    Vui thú dưỡng sinh của đạo tiên
                    Ngày ngày luyện tập cứ triền miên
                    Luyện công thông huyết tăng sinh khí
                    Liễm thâu sức khỏe sống bình yên.
          Nếu bộ môn Năng lượng Trường Sinh học và bộ môn Thái cực quyền kết hợp hài hòa thì thật tuyệt vời cho cả Tâm lẫn Thân. Đó là kinh nghiệm bản thân mà tôi đã và đang thực hiện cho 2 sân tập “Tự nguyện” ở Phường 9, Thành phố Vũng Tàu.

۞: môn sinh LÊ THỊ KIM CỰ (Cựu giáo chức, J19, Đại An, Phường 9, TP Vũng Tàu. ĐT: 01266668616)

Tổng số điểm của bài viết là: 147 trong 35 đánh giá

Xếp hạng: 4.2 - 35 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

. "Sức khỏe là vốn quý nhất của mọi con người và của toàn xã hội; là nhân tố quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, chúng ta phấn đấu để mọi người đều được quan tâm chăm sóc sức khỏe. Sự nghiệp chăm sóc sức khỏe là trách nhiệm của cộng đồng và của mọi người dân; là trách nhiệm ... "
(Trích NQ TW4, Khóa VII) .
Bình luận mới
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây